Những ngày sát đây, hoàn toàn có thể nói, “bản hòa tấu” đặc sắc của bố Quốc Tuấn và bé xíu Bôm đã còn lại biết bao dư âm trong trẻo và tha thiết trong trái tim người. Khúc nhạc đã kết thúc nhưng giọt nước mắt còn nóng hổi lăn trên má những người xem, fan nghe và những người biết về mẩu truyện của hai phụ thân con.

Bạn đang xem: Ba ơi mình đi đâu thế

Câu chuyện được vạc đi trên sóng truyền họa với hy vọng muốn lan tỏa những điều tốt đẹp mang đến với cộng đồng, sẽ là tình phụ tử “kiệm lời”, đơn giản mà thiêng liêng, là ngọn lửa của đam mê, nỗ lực vượt lên nghịch cảnh. Ở một chi tiết khác, bi lụy hơn, da diết hơn, chúng ta đã phần nào đọc thấu số đông thiệt thòi, mất mát của không ít em bé bỏng vừa chào đời đã có trong mình bệnh lý quái ác, phần đa khiếm khuyết bẩm sinh khi sinh ra cùng với chính là bao nỗi thất vọng, trở ngại mà mái ấm gia đình các em đề nghị trải qua và vượt qua.

Câu chuyện nhưng mà Jean-Louis Fournier nói trong:”Ba ơi, bản thân đi đâu?” nhưng mà tôi sắp ra mắt tới bạn, đã chạm sâu vào kỹ càng đó. Cuốn sách mở ra một quả đât nơi bóng tối ngự trị: trái đất của tật nguyền, của những nỗi đau, của day ngừng và thất vọng. Cuốn sách sẽ khiến cho ta cười, khi thì bật khóc, có lúc suy ngẫm tuy nhiên tuyệt nhiên không còn lại chút bi luy.

Jean-Louis Fournier sinh năm 1938 trên Arras (Pháp) vào một gia đình có bố là chưng sĩ, bà bầu là chỉnh sửa viên. Ông là 1 trong cây viết trào lộng, đồng thời là một trong những đạo diễn phim vô tuyến với những tác phẩm giữ lại tiếng vang như Grammaire francaise et impertinente(1992),Il a jamais tué personne, tháng papa(1999),Les mots des riches, les mots des pauvres(2004),Mon dernier cheveu noir(2006)…”Ba ơi, bản thân đi đâu?” được J.L Fournier viết lúc ông đang ở vào tuổi 70. Cuốn sách cũng chính là lần trước tiên ông share câu chuyện về hai đứa con tật nguyền của mình, với là món tiến thưởng ông dành khuyến mãi chúng - Mathieu cùng Thomas yêu quý.

Người phụ thân và hai chú chim bé nhỏ bỏng

Nhân trang bị “tôi”- tín đồ chađãđưa bạn đọc đi từ đầu tới cuối câu chuyện với phần đa sự kiện hay ngày bao bọc ba cha con, về những lưu ý đến của “tôi” về cuộc sống thường ngày của các con và cũng là của chính bạn dạng thân mình.

"Những ai trước đó chưa từng sợ có một đứa con không bình thường hãy giơ tay. ...

Chẳng gồm ai giơ tay cả. Mọi tín đồ đều nghĩ mang đến chuyện đó, như nghĩ đến một trận hễ đất, như nghĩ mang đến ngày tận thế, thứ gì đấy chỉ xảy ra một lần.

Tôi tất cả tới nhị ngày tận thế."

Mathieu sinh ra trong lòng tin và hy vọng, thay nhưng thông tin từ vị bác sĩ rằng em đang vĩnh viễn không lúc nào phát triển thông thường đã dập tắt phần đa tia sáng vừa đột lóe lên đó. “Mathieu chậm rì rì phát triển, thằng bé sẽ mãi mãi chậm phát triển, dù nắm nào đi nữa thì cũng cần yếu làm gì, nó tật nguyền, lẫn cả về thể chất lẫn tinh thần”. Đó là 1 cậu nhỏ xíu không thể duy trì đầu mình mang đến thẳng, tín đồ mềm oặt như thể cổ nó được cấu trúc từ cao su vậy. Mắt của Mathieu tội nghiệp “nhìn ko rõ, xương thì yếu, chân thì khoèo với nó mau lẹ bị gù”...nom nó thiệt u bi ai và luôn luôn miệng phát ra mọi tiếng “brừm-brừm”.

Thomas thành lập và hoạt động sau Mathieu đúng hai năm. Hầu như khoảnh tự khắc đầu tiên tiếp nhận cậu đàn ông thứ nhì được Fournier miêu tả: “thằng bé bỏng thật xuất xắc vời, tóc vàng, đôi mắt đen, góc nhìn linh hoạt, miệng luôn mỉm cười. Ngoài ra thằng bé nhỏ là “một thứ sản xuất vật quý hiếm mà hy vọng manh”, tựa thiên thần được giữ hộ xuống cho ông. Chũm nhưng, nụ cười ấy chẳng kéo dãn dài được bao thọ khi bác sĩ điều trị cho thấy về tình trạng sức mạnh của Thomas: em cũng tật nguyền, như người anh trai của em vậy. Cảm xúc của fan làm cha, làm bà bầu khi ấy tương tự như giây phút bửa từ thiên mặt đường xuống địa ngục, hay như là cách nói của tác giả, đó đó là “ngày tận cố gắng thứ hai” trong cuộc đời ông.

“Ba ơi, bản thân đi đâu?”

Câu hỏi nhưng Thomas cứ lặp đi tái diễn mãi, với vẻ hết sức thơ ngây. Cuộc sống đời thường của ba phụ thân con quanh quẩn quanh trong một vòng tròn, những mẩu chuyện thường ngày sinh sống nhà, hay số đông lúc thân phụ đến chơi và đón hai con ở việc quan tâm sức khỏe khoắn và giáo dục và đào tạo đặc biệt. Fournier đã nhiều lần từ hỏi rằng ông cùng Thomas và Mathieu có thể đi mang đến đâu?

Ba cũng chưa biết rõ bọn họ đi đâu, Thomas tội nghiệp của bố à. Chúng ta đi loanh quanh, bọn họ đâm thẳng vào tường.

Một đứa con tật nguyền, rồi nhị đứa. Tại sao không là ba....

....Mình đi trái hướng trên xa lộ.

....Mình sẽ quốc bộ trong mèo lún. Mình sẽ đi trong sa lầy. Mình đã đi xuống địa ngục.

Xem thêm:

Những câu trả lời ấy, nhân thiết bị “tôi” chỉ có thể giữ trong thâm tâm tưởng, vày hai đứa trẻ, chúng thiết yếu hiểu và tiếp xúc với ông giống như những người bình thường được. Chúng ta đọc thấy trong số ấy là biết bao thất vọng, bao nỗi “ấm ức” với số phận. Người thân phụ thực sự nhức lòng. Cùng với lối viết trào lộng, thảm kịch được thể hiện thông qua lối viết hài hước, Fournier cũng đều có khi chổ chính giữa sự đều lời có phần chua chát, cùng “nhẫn tâm” cố này:

“Khi 1 mình ngồi bên trên xe xe hơi với Thomas cùng Mathieu, thỉnh phảng phất tôi lại nảy ra những ý tưởng phát minh kỳ quặc. Tôi sẽ tải hai chai rượu...và nốc cạn cả nhì chai. Tôi trường đoản cú nhủ nếu như tôi bị tai nạn đáng tiếc ô đánh nghiêm trọng, có lẽ rằng mọi chuyện sẽ giỏi hơn. độc nhất là đối với vợ tôi....”

Thế nhưng, càng xót xa, càng vô vọng thì tình yêu của ông dành cho hai đứa con trẻ lại càng đựng chan cùng da diết. Là 1 trong những người cha, Fournier luôn mong ước ao con bản thân được như tín đồ bình thường, là phần đông đứa con trẻ xinh xắn, dễ thương, sẽ học hành nên fan và thành đạt. Rồi tiếp đến chúng tôi sẽ đến khách sạn treo đầy đèn chùm, shop chúng tôi sẽ ăn tối tại những quán ăn lớn, chúng tôi sẽ uống sâmpanh, chúng tôi sẽ nói cùng nhau thật các chuyện, shop chúng tôi sẽ nói tới ô tô, sách âm nhạc, điện ảnh và các cô gái.

Nhân đồ dùng “tôi”, tương tự như nhiều ông ba khác, chờ đợi đến khi những con to lên,với muôn vàn những thắc mắc và thắc mắc rất cần phải giải đáp của chúng. Có thể nói, Fournier đã đợi chờ trong vô vọng.

Tôi hốt nhiên nghĩ tới những câu hát:

Mai đây con mạnh bạo hơn nhiều

Mai đây nhỏ chở che cho thấy thêm bao điều

Cho mong mơ của mẹ, mang lại nỗi nhức của mẹ

Thay ba chăm lo con nghe....

(Ba kể bé nghe - Nguyễn Hải Phong)

Mathieu với Thomas, tội nghiệp thay, còn không có tác dụng để tại vị và đảm bảo an toàn cho chính phiên bản thân mình. Hai đứa trẻ bự lên nhưng sống lưng của bọn chúng mãi còng xuống, và bọn chúng chẳng thể nhận biết được điều gì bao bọc hay rất có thể giao tiếp với trái đất ngoài những âm thanh “brừm brừm” cùng câu hỏi: “Ba ơi, bản thân đi đâu?”. Bọn chúng là “những kẻ mang lại Trái Đất này đi dạo thoáng qua một vòng chỉ để chịu đau khổ”

Mathieu, Thomas - các con đang làm những gì trên thiên đường?

Đối với những người anh cả Mathieu, điều làm cậu hứng thú tốt nhất là âm nhạc và quả bóng. Cậu hoàn toàn có thể liên kết với cha mẹ bằng phương pháp ném trái bóng ra xa và nhờ sự trợ giúp của mình để search nó về. Sự ra đi của Mathieu được tác giả miêu tả cũng dìu dịu hơn biết bao hầu hết nỗi đau cơ mà em đã trải qua vào đời “Giờ thì Mathieu đã ra đi trường đoản cú mình kiếm tìm bóng. Nó sẽ ném láng đi vượt xa. Đến một địa điểm mà shop chúng tôi không thể giúp nó lấy lại trái bóng nữa.”

Thomas, ở tuổi mười tám, phần đông điều thằng nhỏ nhắn có thể làm cho được là dành cảm xúc cho mọi fan bằng các chiếc ôm, là các cuộc hội thoại với bàn tay của chính bản thân mình và những thắc mắc không xong xuôi dành mang lại cha.

Fournier tự hỏi, ngơi nghỉ trên thiên đường, liệu những con tất cả một cuộc sống tốt đẹp lên chăng, liệu những con gồm tật nguyền. Ngay cả đến khi những con sẽ về với Chúa, ông vẫn không kết thúc lo sợ, vì ông đã lose đến nhì lần vào trò xổ số kiến thiết mang tên “di truyền học”.

“Ba ơi, bản thân đi đâu” được viết lên vày những lời kể hết sức dung dị. Fournier đã sử dụng ngòi bút trào lộng nhưng đầy đủ thứ phần đa được viết khôn xiết thực, thực đến đau lòng về những xấu số của hai đứa con trẻ tật nguyền và vấn đề người làm thân phụ đã đối diện với nỗi đau của các con theo năm tháng như vậy nào. Chừng ấy bi kịch, chừng ấy những điều tồi tệ, chừng ấy hầu như nỗi đau với mất non được người sáng tác thể hiện thông qua cảm hứng dồn nén, với các lời kể ngắn làm khá nổi bật cái “bi kịch” tuy thế vẫn chan đựng yêu thương và niềm âu yếm.

“Không cần nghĩ rằng cái chết của một đứa trẻ con tật nguyền thì ít bi quan hơn. Nó cũng bi ai như một đứa trẻ thông thường vậy.

Thật khủng khiếp, tử vong của kẻ chưa khi nào được hạnh phúc. Kẻ mang đến với Trái Đất này đi dạo thoáng qua một vòng chỉ để chịu đau khổ”

Jean-Louis Fournier đã không bỏ rơi nhị đứa trẻ mà nuôi nấng chúng bởi sự tận tụy, nhẫn nại của cả cuộc đời ông. Ông đã có tác dụng những bài toán mà chỉ có những thiên thần mới hoàn toàn có thể gánh vác. Ông đã tự giễu cợt cợt chính phiên bản thân mình “không thể xuất hiện những người con bình thường”, giễu cợt cả nhì đứa trẻ tật nguyền đáng thương.

“Mỗi lần quốc bộ với hai cậu nam nhi của mình, tôi lại có cảm hứng đang mang trên tay những nhỏ rối tốt những bé búp bê bởi vải. Bọn chúng nhẹ bẫng, xương chúng bé dại bé mong manh, chúng thon thả lên, bọn chúng không to lên, độ tuổi mười bốn, trông bọn chúng như độ tuổi lên bảy, chúng giống như những con yêu thương tinh bé nhỏ bỏng. Bọn chúng không nói giờ đồng hồ Pháp, chúng nói giờ đồng hồ yêu tinh, hoặc bao gồm khi bọn chúng nghêu ngao, gầm gừ, ăng ẳng, ríu rít, quàng quạc,liến thoẳng, gào rú tốt kêu ken két. Chưa hẳn lúc nào tôi cũng phát âm chúng.”

Nhưng đằng tiếp nối là nghị lực sống, nghị lực vượt qua như muốn đấu tranh cùng với số phận, với chế tác hóa. Cuốn sách đã chiếm giải Fémina 2008 với được Christine Jordis, trưởng ban Giám khảo reviews là: “Một cuốn sách hướng con bạn đến mẫu thiện”. Ta đã không bao giờ quên được Thomas cùng Mathieu

Kết

“Đi khắp trần gian không ai xuất sắc bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không một ai khổ bởi cha...”

Thật vậy, cha mẹ, và gia đình luôn là nguồn năng lượng không vơi cạn của từng người. Dù ta bao gồm là ai, giỏi sẽ đổi mới ai trong cuộc sống này, mẹ cha sẽ luôn luôn dõi theo với chở che... Cùng với cha, thân phụ luôn thâm trầm, kiệm lời, lặng lẽ âm thầm quan sát và chở che cho nhỏ trước đông đảo cơn sóng, ngọn gió ùa tới trong đời. Hầu hết nỗi buồn, nỗi mất mát chỉ hoàn toàn có thể khiến cha mạnh mẽ hơn cùng ôm chặt những con rộng trong cánh tay người. Tôi cho rằng Fournier là 1 trong những người cha như vậy.

Trong cuộc đời, không ai mong đợi mọi điều không may mắn, xảy cho với phiên bản thân mình hay với những người xung quanh. Dẫu vậy theo một lẽ thường xuyên tình và bắt buộc đoán biết trước, đa số “ngày tận thế” vẫn tiếp tục xảy đến. Fournier đã lựa chọn cách gật đầu đồng ý và đối diện với nó. Với ông, Mathieu và Thomas thiết yếu làm cho thân phụ tự hào như bao đứa trẻ con khác, nhưng mà tình yêu thương ông giành riêng cho chúng không chính vì vậy mà không nhiều đi, thậm chícàng thêm đựng chan, đong đầy với để lại các day dứt.

“Ba ơi, bản thân đi đâu?” - họ sẽ đi về chỗ yêu thương vẫn hàn gắn mọi nỗi đau cùng ngọn nến hi vọng mãi được thắp sáng mãi.

Tác giả: Mai Phương - Bookademy

----

Trở thành CTV viết reviews sách nhằm có thời cơ đọc và nhận các cuốn sách thú vị cùngBookademy, gởi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về:

Theo dõi fanpage facebook củaBookademyđể update các thông tin thú vị về những cuốn sách giỏi tại link:https://www.facebook.com/bookademy.vn