Cũng có những nỗi cô đơn chỉ một mình. Tôi cảm thấy đơn độc giữa dòng bạn tập nập - toàn là hầu như người không hiểu biết nhiều tôi. Hoặc tôi cô đơn giữa chủ yếu tôi. Giữa chiếc thân xác và trọng tâm hồn chẳng hề nạp năng lượng nhập. Do vậy thôi cũng đủ đem lại cô đơn. Hoặc cũng có thể có một loại đơn độc gọi là không-có-một-người. Một người đem đến cho bạn xúc cảm lấp đầy. Như cả gắng giới..

Bạn đang xem: Status Chênh Vênh Cái Giá Của Tự Do Là Cô Đơn!


*

Có đều ngày, trái tim không còn dậy lên ham muốn yêu một ai kia thật lâu, thật đậm sâu. Chỉ ý muốn trở thành một kẻ lãng du có tên tự do, được thiết kế những điều cơ mà tuổi trẻ bắt buộc làm, được sinh sống một cuộc sống thường ngày chẳng còn ngập chìm trong những nỗi đau mang tên Tình yêu. Nhưng dòng giá của sự việc tự vị lại sở hữu tên Cô đơn?

 

Sáng thức dậy với giờ rì rầm của trận mưa đông bất chợt, mưa xối từng gáo nước buốt lạnh đổ ập xuống từng căn hộ như mong bù đắp cho phần đa tháng ngày nhưng mà bóng mây vắng ngắt mặt. Mưa lạnh ngắt và giá chỉ buốt, tuy vậy chẳng hề đánh thức những xúc cảm buồn tủi của không ít tháng ngày đối kháng lẻ, tưởng chừng bi thảm thiu. Loại giá của từ do, đó chính là cô đơn...

 

*

 

Có đông đảo ngày, điện thoại ngoài mục tiêu chơi game, lượn lờ vài trang mạng xã hội để công bố tức thì chẳng còn mục đích nào khác cả, chiếc smartphone ngoan ngoãn, yên lìm như chú mèo bé say ngủ.

 

Chẳng yêu thương ai do đó cái cảm giác chờ đợi, mong ngóng từng tin nhắn, từng cuộc hotline ngắn ngủi cũng chợt chốc chảy biến.

 

 Sáng thức dậy theo quy trình định sẵn, chẳng nên ai đó réo rắt bên tai rằng không nhanh sẽ muộn tiếng làm. Đêm dù là thức khuya xem một vài bộ phim hay mê mệt trên từng cuốn sách, thì cũng không ai nhắc nhở buộc phải ngủ sớm để lưu lại gìn sức khoẻ.

Không yêu ai, kết thúc quá trình hàng ngày thay bởi những buổi hứa hẹn hò, các cuộc chạm chán gỡ mang tên thơ mộng thì lại ôm chặt mang chiếc laptop và nằm cùng rất đống bỏng ngô, rứa chân xem một vài bộ phim mà nhiều lúc còn chẳng nhớ tên, vậy nhưng mà cũng không còn một ngày dài.

 

Chẳng trực thuộc về ai, chẳng bắt buộc lo nghĩ rằng lúc này phải mang gì, đầu tóc đã nhỏ gọn chưa, hay khuôn mặt có xấu xí song song phần vì chưng vài chấm mụn. Cơ hội này, lang thang ngoài đường với cái áo cộc, dòng quần ngố khoác cho nắng chiếu rát mặt, mặc cho làn da càng ngày ngăm đen. Cũng đâu gồm hề gì, vì cuộc đời mà, miễn sao bản thân thích, bản thân vui là được.

Xem thêm: Con Trai Tỏ Tình Bị Từ Chối Có Nên Tiếp Tục Theo Đuổi Khi Bị Từ Chối Không?

 

Có đông đảo ngày, chẳng còn bắt buộc lắm một người con trai nào bên cạnh. Đồ đạc trong công ty hỏng thì từ bỏ tay mày mò tìm phương pháp tự sửa, thế ra một mình độc lập ấy vậy nhưng thú vị! Đêm kéo về, chẳng còn đề xuất phiền lòng bởi vì một nỗi bi tráng mang thương hiệu giận hờn, trách cứ.

 

 Cơn bi tráng ngủ cứ tự nhiên mà kéo đến, nhắm đôi mắt lại rồi an nhiên quẳng hết gần như lo lắng, toan tính nhằm nó trôi đi với chiếc đời xung quanh cánh cửa ngõ phòng ngủ. Một mình đủ lâu, ta rất có thể biết biện pháp tự yêu thương bao gồm mình, chẳng ai oán lo vày một tín đồ nào đó thêm nữa.

 

*

 

Có số đông ngày, bàn tay cô đơn giữa trời ướp lạnh buốt không còn đòi hỏi nắm giữ một bàn tay như thế nào nữa. Ừ thì nhiều lúc cũng cảm xúc cô đơn, đôi lúc cũng cảm thấy chông chênh giữa cái trái đất rộng phệ vốn vô số mỏi mệt.

 

 Thoả hiệp cùng với nỗi đơn độc là gật đầu đồng ý cuộc sống đôi phần thiếu đi sự quan tiền tâm, lo lắng của một người. Nhưng cô đơn không đồng nghĩa với ko hạnh phúc, bởi trong số những náo nhiệt độ của cuộc đời cũng cần được lắm những khoảng tầm lặng như bây giờ, để lắng nghe phiên bản thân bạn thích gì cùng khao khát điều gì!

 

Cô đơn, ta rất có thể tha hồ rong chơi ở một xứ sở chẳng cố gắng định. Không phải lo ngại quá nhiều về việc trong nhà có ai đó đang lo lắng, vẫn ngóng trông từng giờ để thấy ta trở về. 

 

Có phần lớn ngày, trái tim không có gì dậy lên ham mong mỏi yêu một ai kia thật lâu, thiệt đậm sâu. Chỉ ao ước trở thành một kẻ lãng du với tên trường đoản cú do, được gia công những điều mà tuổi trẻ đề xuất làm, được sống một cuộc sống chẳng còn ngập chìm trong những nỗi đau có tên Tình yêu.

 

Người ta vẫn bảo cái giá của sự tự do chính là cô đơn nhưng sao tôi vẫn lựa chọn nó? Tôi tuy đơn độc nhưng chưa phải cô độc và tôi tin vào một chữ điện thoại tư vấn là Duyên, tôi tin là rồi một ngày tôi sẽ kiếm được mảnh ghép không đủ của cuộc đời mình. Tôi đâu sợ đơn độc nhưng sao cuộc sống cứ sợ cố kỉnh tôi, cứ yêu cầu giục giã tôi.

Ngoài trời mưa cùng lạnh, tôi trốn trên 1 căn gác cũ kỹ trong một nhỏ ngõ nhỏ dại của thành phố nơi tôi đã sống. Ngồi bên cửa sổ nghe những phiên bản ballad nhẹ nhàng ru hồn bên bóc tách cà phê đen tự chế và hưởng thụ mùi lavender tôi vừa lôi ra từ đáy mẫu dương mà lại tôi đã đựng chúng đi từ hết sức lâu. Thọ rồi tôi mới lại có xúc cảm thư thái nhẹ nhàng cầm này sau những chuyến du ngoạn và sau cả đa số ngày vùi mình trong công việc. Thờ thẫn theo điệu nhạc tôi từ bỏ hỏi: “Có phải cái giá chỉ của hạnh phúc là việc ràng buộc? Còn dòng giá của sự việc tự vày là cô đơn không?”

 

Tôi – và cô đơn…..Ai cũng sợ làm chúng ta với đơn độc nhưng tôi thì lại chọn trở về làm chúng ta với cô đơn. Ở tuổi này không hẳn muốn là điện thoại tư vấn ngay được vài thằng bạn đi uống trà giỏi xem phim, đứa thì bận yêu đương, đứa thì lo về nấu cơm trắng cho ông xã con, đứa thì kêu mẹ ông chồng tao tức giận lắm. Còn tụi các bạn trai thì phần nhiều chúng nó tiếng chỉ ưng ý mấy em cụng xì tin, xì khói.

 

*

 

Và tôi vẫn lặng lẽ trên gác hai của một ngõ nhỏ phố Ngô Gia tự với những bài bác ballad nhẹ nhàng. Fan ta vẫn bảo dòng giá của sự tự do chính là cô 1-1 nhưng sao tôi vẫn lựa chọn nó? cô đơn như đổi mới người đồng bọn thiết của tôi, tôi ban đầu không thấy hại nó hơn, tôi yên ổn lẽ một mình băng qua gần như đồi đèo, những phiên bản làng xa tít tắp; tôi 1 mình đến quán và hotline cho mình một ly café đen, ai bảo café black là đắng đâu; tôi một mình đến rạp chiếu phim xem một vài bộ phim truyền hình bom tấn; tôi một mình dạo phố chọn cho bạn một vài đóa phía dương đẹp nhất…

 

 

Tôi tuy đơn độc nhưng không hẳn cô độc cùng tôi tin vào một trong những chữ call là Duyên, tôi tin là rồi một ngày tôi sẽ tìm được mảnh ghép không đủ của cuộc đời mình, sẽ có một người cùng chũm tay tôi đi trên đa số nẻo của đường đời cùng rồi tôi cũng trở nên làm vợ, có tác dụng mẹ. Tôi đâu sợ đơn độc nhưng sao cuộc đời cứ sợ nỗ lực tôi, cứ nên giục giã tôi. Thế cho nên xin cuộc đời đừng ăn năn thúc tôi nhé, tôi bắt đầu chỉ là cô nàng 27 thôi mà!

 

Lời kết: thực tế mà nói, chẳng ai hiểu cô đơn là gì. Tôi lại tưởng tượng cô đơn gần giống như nỗi buồn. Phần đa lúc buồn các bạn sẽ cảm thấy cô đơn chứ. Bi thảm và cô đơn là đôi đồng bọn chúng rất thân thương và khó bóc tách chúng ra. Chỉ có mỗi bản thân một đứa con-nít-ranh như chúng ta thì sẽ cấp thiết đánh đổ được hai bọn chúng nó. Hãy tìm mang một con người đồng điệu, hoàn toàn có thể chỉ đơn giản là ngồi ngoại trừ nhau, hay ăn kèm nhau một que kem, ôm nhau ngủ một giấc yên ổn lành. Chỉ bao gồm như thế, cô đơn và nỗi ảm đạm sẽ "đưa nhau đi trốn" mang lại một vùng đất nhưng mãi ko gần địa điểm ở của bọn chúng ta!!