Có đề nghị yêu lại tín đồ cũ?

Blog Radio 478: bọn họ đã từng là người đặc biệt quan trọng của nhau

Tựa sống lưng vào phố thị những lần thấy chênh vênh

Người yêu thương cũ nghe thiệt xót xa

- Cậu hẳn là biết, tớ yêu cậu, đúng không?

Tôi bối rối, không biết trả lời thế nào, vẫn nghe tiếng Phong túc tắc cất lên tha thiết:

- Tớ gật đầu đồng ý ở lân cận cậu xuyên suốt mấy năm trời sau khoản thời gian Quang ra đi, lựa chọn việc chôn che tình cảm của mình dành đến cậu, chỉ vì chưng tớ sợ giả dụ tớ nói ra, tớ đang đánh mất cả cậu.Bạn vẫn xem: Hình hình ảnh bạn muốn làm gì của tớ

***

Bạn thân mến! Tuần trước bọn họ đã lắng nghe phần 1 của truyện ngắn Ngoảnh lại chú ý anh của người sáng tác Nguyễn Thị Loan. Câu chuyện về tía người bạn học chung trường, thông thường lớp với cả hai chàng trai cùng yêu thông thường một người. Quang đãng với Hoài từng yêu thương nhau cho tới khi quang theo mái ấm gia đình định cư ở nước ngoài. Còn Phong lại ở sát bên Hoài suốt 10 năm với tứ cách các bạn thân. Ngày quang đãng trở về, Hoài vẫn chọn trái tim hay lắng tai lý trí? họ hãy lắng nghe phần 2 của truyện ngắn: Cậu biết tớ yêu cậu yêu cầu cậu ước ao gì cũng được phải không?

Nghe phần 1 tại đây.

Bạn đang xem: Hình ảnh bạn muốn làm gì của tớ

Đến bảy giờ, Phong chở tôi đến chỗ Quang sẽ hẹn. Khi thấy được bàn tay tôi và Phong đan chặt vào nhau, góc nhìn Quang về tối lại. Tôi với Phong ngồi vào chỗ, bắt đầu những cuộc rỉ tai không đầu không cuối cùng với Quang. Xuyên suốt bữa ăn, tôi phần đông cúi gằm mặt, tránh nhìn thẳng vào Quang. Hầu hết câu trả lời cũng ậm ừ, hèn gừng, đa số là Phong tiếp chuyện. Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận được ánh nhìn bỏng rát của quang chiếu lên người, tuyệt nhất là hồ hết lúc Phong cố ý nắm lấy tay tôi xiết nhẹ. Đang ăn, tôi nghe giọng quang quẻ khàn khàn:

- Hai người yêu nhau thọ chưa?

Tôi ngước lên quan sát Quang, lúng búng mãi không thốt lên lời. Phong liếc tôi, rồi mỉm mỉm cười thật tươi:

- Cũng mới thôi. Bọn tớ cũng định hôm nào gặp mặt cậu vẫn thông báo.

Quang im lặng, ko hỏi gì nữa chỉ có góc nhìn là vẫn dán chặt vào tôi.Miếng cơm trong miệng đùng một phát trở bắt buộc nhạt thếch, tôi trở ngại nuốt xuống. Bữa cơm ngừng trong sự gượng gập gạo. Quang bước đi sau khoản thời gian để lại lời chào cùng ánh mắt đau đáu khiến cho tôi cần quay mặt đi lảng tránh. Phong gửi tôi về nhà, cho cổng cậu vuốt tóc tôi:

- Cậu ổn định chứ?

Tôi khẽ gật đầu. Phong lại tiếp:

- ko giận khi tớ từ bỏ biên từ bỏ diễn chứ?

- Không. Cám ơn cậu. Nếu không tồn tại cậu hôm nay, tớ cũng không biết phải đối diện với Quang ra sao nữa.

Phong thở dài, rồi bất ngờ đột ngột ghé ngay cạnh mặt tôi bỏ trên một nụ hôn phớt thật nhẹ. Tôi đơ mình, tròn đôi mắt quên cả câu hỏi đẩy Phong ra. Cậu cố kỉnh lấy tay tôi, rồi chú ý thật sâu vào mắt tôi:

- Cậu hẳn là biết, tớ yêu cậu, đúng không?

Tôi bối rối, ko biết trả lời thế nào, đã nghe giờ đồng hồ Phong đều đều cất lên tha thiết:

- Tớ yêu cậu, thậm chí còn còn trước cả Quang. Tuy thế cũng cũng chính vì yêu cậu, tớ gật đầu đứng bên cạnh khi tín đồ cậu chọn lựa là Quang. Tớ gật đầu ở bên cạnh cậu trong cả mấy năm trời sau khi Quang ra đi, lựa chọn vấn đề chôn đậy tình cảm của chính mình dành mang lại cậu, chỉ vị tớ sợ nếu tớ nói ra, tớ đã đánh mất cả cậu. Tuy nhiên sau hôm nay, tớ nhận ra một điều, nếu tớ ko nói ra mà cứ giữ mãi trong lòng, chắc hẳn rằng sau này tớ sẽ không còn cơ hội để nói với cậu bố từ này nữa.

- Tớ…-tôi ấp úng

- không nhất thiết phải trả lời tớ. Ở mặt cậu suốt từng nào năm, chẳng lẽ tớ chưa biết đến cậu? Tớ chỉ ao ước cậu biết, tớ yêu cậu cùng luôn cạnh bên cậu, cỗ vũ cậu, mặc dầu cậu quyết định ra làm sao đi nữa, tớ cũng vẫn ủng hộ- Phong đưa tay lên, áp vào má tôi, hơi nóng từ bàn tay truyền vào má , lan trực tiếp vào tim tôi khiến cho tôi áy náy. Phong mỉm cười:

- Khuya rồi, chúc ngủ ngon. Tớ về đây.


*

Nói rồi, Phong tảo xe phóng đi, dù rất nhanh, tôi vẫn nhoáng thấy có nét buồn không hề che giấu trên gương mặt và cả trong ánh mắt. Quay trở lại phòng, tôi nằm thứ ra giường.Mọi chuyện đến tự dưng ngột khiến cho tôi rối trí. Chợt điện thoại thông minh rung lên, loại tin nhắn của Quang hiện ra trước mắt:

“ Cậu và Phong, thật sự đang yêu nhau sao?”

Tôi cụ lấy năng lượng điện thoại, ngón tay ngừng thật lâu trên bàn phím rồi mãi mới bấm được một chữ “uh” đơn giản. Màn hình lại sáng lên:

“ Cậu vẫn nói dối”

“ Tớ không tồn tại lý vì chưng gì để nói dối cậu cả”

“Có. Đó là cậu vẫn còn đó yêu tớ, và vẫn chưa tha thứ mang lại tớ”

“ bọn họ xa nhau đã từng nào năm rồi. Cậu nghĩ, tình thương thời trẻ con có thể kéo dài đến mức ấy sao”

“Tớ tin, vị đến giờ, tớ vẫn tồn tại yêu cậu. Đó cũng chính là lí vì tớ quay trở về đây”

Tôi sững lại. Lý trí bảo tôi đừng tin tưởng, nhưng con tim tôi lại sợ hãi đập rộn. Tôi úp smartphone xuống gối, không vấn đáp nữa. Kéo chăn trùm bí mật lên mặt, tôi cố điện thoại tư vấn giấc ngủ về để xoa dịu phần nhiều cơn sóng đã cuộn trào trong lồng ngực.

Những hôm sau với tôi trôi qua trong mơ hồ. Phong nhận đưa đón tôi mỗi buổi tan làm, còn tôi cố gắng tránh khía cạnh Quang càng những càng tốt. Gần như tin nhắn quang đãng nhắn mang lại tôi, tôi nỗ lực phớt lờ, hoặc vấn đáp càng không nhiều càng tốt.Nhưng càng như vậy, tôi càng thấy bản thân ích kỉ, đông đảo rối rắm trong để ý đến ngày một nhiều. Đến một ngày, tôi nhắn tin hẹn chạm mặt Phong. Vẫn điểm hẹn quen thuộc, vẫn làn gió mát mẻ lạnh thổi tung tóc, tôi cù sang Phong ngừng khoát:

- chúng mình yêu nhau nhé!

Phong quan sát tôi, vào mắt chứa chan những cảm xúc không tên. Một cơ hội sau, anh new mở lời:

- Cậu chắc chắn rằng chứ? đề nghị nhớ, nếu như cậu gật đầu, tất cả nghĩa cậu sẽ không còn có cơ hội để ăn năn hận nữa đâu.

Tôi rung lắc đầu:

- Không ăn năn hận. Tớ biết, tớ làm thế này là cực kỳ ích kỉ. Nhưng, tớ nghĩ kĩ rồi, cho bản thân, đến hai đứa bản thân một thời cơ có khi là 1 trong những điều tốt.

Nói rồi, tôi lồng bàn tay mình vào tay Phong xiết chặt. Phong nháng ngẩn người, rồi cũng xiết mang tay tôi. Nhì đứa tôi cứ thế, đứng trong cơn gió lộng từ bên bờ sông thổi vào, cho dù không nói lời nào cơ mà cũng đủ hiểu kẻ thù đang suy nghĩ gì. Tôi hít một hơi thật căng lồng ngực, tự dặn lòng từ hiện thời đừng đề nghị yếu đuối.


*

Những bữa sau đó, mặc dù đã bằng lòng đổi từ bạn bè thành người yêu, nhưng tôi với Phong vẫn như trước. Tất cả lẽ chính vì suốt mười năm qua, Phong đã luôn luôn ở cạnh, thân thương và chăm sóc cho tôi, chưa từng thay đổi. Còn tôi, cũng bước đầu học biện pháp giao phiên bản thân mình mang lại Phong, học cách mở lòng và tin tưởng vào tình thương của một người đàn ông khác bên cạnh Quang. Tôi học cách quen với hồ hết vòng ôm đầy ấm áp của Phong, hầu hết nụ hôn phớt lên phía trên má, bên trên trán. Tôi biết, Phong đọc tôi không sẵn sàng, nên cậu không khi nào bắt ép tôi làm đều gì tôi không muốn. Dẫu vậy Phong càng tốt, càng tư tưởng và thấu hiểu, chỉ càng khiến cho tôi thêm áy náy…

Cuối tháng, chống tôi tổ chức liên hoan. Khi mọi fan đã yên vị vào chỗ, bỗng Quang xuất hiện. Tất nhiên, cả phòng tôi gần như hoan nghênh, chỉ gồm tôi là bối rối. Quang quẻ ngồi đối diện với tôi, như có như không hỏi thăm vài ba câu giống hệt như một tín đồ đồng nghiệp bình thường. Mọi tín đồ trêu chơi nhau thoải mái, bao gồm người táo tợn hỏi thăm Quang:

- Sếp đã có người yêu chưa vậy?

Quang mỉm cười, ánh mắt không biết vô tình hay chũm ý chiếu lên tôi:

- Tôi đang yêu một người, tuy nhiên chỉ tiếc là cô ấy sẽ có người yêu.

Lập tức xung quanh mọi người nhao nhao lên hỏi:

- Cô ấy là người như thế nào? Sếp quen thọ chưa?

Quang vẫn bình tĩnh đáp lời:

- Cô ấy là tình yêu đầu của tôi. Ngày trước, shop chúng tôi chia tay do tôi buộc phải theo gia đình ra nước ngoài sinh sống. Tôi cũng trải qua vài côn trùng tình, tuy thế chẳng đi mang đến đâu, vì chưng đến cùng với ai tôi cũng đều so sánh với cô ấy. Sau này tôi new biết, khi vẫn yêu sâu đậm một người, thì những người khác cấp thiết nào rứa thế. Chỉ tiếc là khi tôi nhận ra điều này thì đang quá muộn, cô ấy đã không còn đứng lại đợi tôi nữa.

Nét bi thương trong đôi mắt Quang làm mọi đồng nghiệp thiếu nữ xung xung quanh tôi xuýt xoa, còn tôi cúi gằm khía cạnh xuống bàn lảng tránh hai con mắt của Quang.Chợt có ai đó hỏi tôi:

- Hoài này, cậu cùng với sếp là bạn cấp ba, nạm cậu bao gồm quen người yêu đầu của sếp không?

Miếng dưa chuột trong mồm tôi nghẹn lại có tác dụng tôi ho sặc sụa. Quang tất tả rút mang lại tôi tờ giấy ăn và chuyển tôi ly nước. Mãi một lúc, tôi mới hoàn thành lại được. Trước góc nhìn dò hỏi của mọi tín đồ xung quanh, tôi cười cợt lấy lệ:

- Xin lỗi, mải ăn quá. Người yêu của sếp tớ làm sao mà quen được!

Mọi bạn ồ lên tiếc nuối nuối, còn Quang, tôi gọi thấy sự hờn trách đã dâng lên trong mắt. Anh vớ lấy ly rượu trước khía cạnh nhấp một ngụm, rồi nâng cốc lên bảo phần lớn người:

- hôm nay là buổi trước tiên tôi đi tiệc tùng, lễ hội với mọi tín đồ phòng mình, nên lúc này mọi tín đồ cứ uống thỏa thích, tôi mời. Ko say ko về!


*

Tôi ngạc nhiên, ngước đầu nhìn Quang nhưng ngoài ra anh ko còn lưu ý nữa.Tôi thấy anh háo hức đi mang đến cụng ly với từng người, đông đảo cốc rượu được anh rót thẳng vào cổ họng. Chẳng mấy chốc, quang đãng chuếnh choáng say, gương mặt đỏ lựng nhưng vẫn không khỏi rót rượu. Tôi nhận thấy những ánh mắt ái không tự tin từ đồng nghiệp đang hấp thụ vào Quang, cuối cùng chịu không nổi, tôi giơ tay chặn chai rượu anh đang định rót tiếp:

- Cậu say rồi đấy, thôi đừng uống nữa!

Quang nhìn tôi, rồi đột ngột bật cười:

- ko sao, tớ say cậu có thể đưa tớ về mà! Tôi nói đúng không mọi người?

Nói rồi, anh gạt tay tôi ra, thường xuyên uống. Cũng may, mọi bạn biết ý, nhấm nháy nhau ra về. Các đồng nghiệp bảo tôi:

- Cậu chuyên cần đưa sếp về nhé. Mặc dù sao hai người là chúng ta cấp ba, cũng thân thiết hơn lũ tớ chỉ nên nhân viên.

Nói rồi, bọn họ kéo nhau về không còn không để cho tôi tự chối. Tôi xoay sang nhìn Quang đã nằm gục xung quanh bàn, rồi tiến lại lay khẽ:

- Dậy đi, tớ chuyển cậu về. đến tớ địa chỉ cửa hàng nhà cậu

Tôi lay mãi, lay mãi nhưng Quang vẫn ko dậy, hai con mắt chỉ hé ra nhìn tôi một lúc rồi nhắm lại ngay. Tôi nóng ruột, lục điện thoại cảm ứng thông minh trong túi áo khóa ngoài của quang quẻ ra, rồi bấm ngón tay quang vào để bẻ khóa màn hình. Tôi mở danh bạ định tìm chúng ta bè, người thân trong gia đình của Quang call đến đón, đột nhiên tim nhói lên khi thấy số năng lượng điện thoại của bản thân mình được lưu lại đầy chăm sóc :“ My soul”. Tôi quẹt vội vàng giọt nước đang chực trào thoát khỏi mắt, chũm trấn tĩnh rồi lướt tiếp xuống loại phía dưới. Gọi điện thoại thông minh cho cô giúp việc nhà quang đãng hỏi add xong, tôi đưa anh lên taxi. Quang đãng vẫn say, anh ngủ ngon miệng trên ghế, đầu dựa hẳn đóng vai tôi còn tôi đầu óc thì lếu độn. Đến nơi, tôi dìu quang quẻ xuống xe, rồi bấm chuông cửa. Cô giúp câu hỏi chạy ra, cùng tôi dìu quang đãng vào nhà.Vất vả mãi new đưa được anh vào giường, cô giúp câu hỏi bước ra phía bên ngoài pha mang lại anh cốc nước chanh giải rượu, còn tôi định vùng dậy ra về. Vừa đứng lên, bàn tay tôi bị anh cố chặt, giờ đồng hồ anh khàn đục thoát ra khỏi cổ họng:

- Đừng đi, đừng rời xa anh!

Tôi sững lại, tráitim nhói lên từng đợt. Chợt smartphone trong túi rung lên, tin nhắn của Phong kéo tôi về thực tại:

“Cậu đang ở chỗ nào đấy? Đã ngủ chưa?”

Tôi cúi xuống, gỡ tay quang quẻ ra rồi bước thật nhanh ra khỏi phòng anh. Tôi hít một khá thật sâu, rồi vấn đáp tin nhắn

“Quang say rượu, Tớ chuyển cậu ấy về. Giờ cậu cho tới đón tớ được không?”

Im yên một lúc, không có câu trả lời. Khi tôi tưởng Phong sẽ không còn đáp lại nữa, smartphone lại rung lên:

“Có nhiều lúc, cậu chân thật đến tàn nhẫn”

“Tớ không thích giấu diếm chuyện gì cùng với cậu cả”

“Nhắn địa chỉ cho tớ, tớ qua hiện nay đây”


*

Tôi bước xuống cổng công ty Quang, đứng dựa bạn vào tường ngắm cây ngọc lan vào sân vẫn nở hoa white muốt. Loài hoa tôi thương yêu được quang trồng chen chúc trong sân.Chỉ tiếc, mọi người chúng tôi hiện giờ đã bao gồm một cuộc sống đời thường riêng với những đưa ra quyết định của riêng mình. Đứng ngẩn người một lúc, một loại xe thứ đỗ xịch trước phương diện tôi:

- Cậu đứng trên đây lâu chưa? tất cả lạnh không?

Tôi ko trả lời, áp khía cạnh vào lồng ngực của Phong. Anh khá ngạc nhiên, tuy vậy chỉ trong chốc lát, Phong đang vòng tay ôm tôi thật chặt, bàn tay vuốt dịu tóc tôi. Tôi ngồi sau sống lưng Phong, gió đêm lạnh giá thổi tung tóc còn lòng tôi thì láo độn…

Sáng hôm sau, tôi tới doanh nghiệp với đôi mắt thâm quầng sau một đêm mất ngủ.Vừa mới phi vào thang máy, tôi lag mình lúc Quang cũng phi vào theo. Cửa thang lắp thêm vừa đóng góp lại, Quang vẫn ghì chặt đem tôi, giọng khàn như sắp đến vỡ:

- Tớ không làm được! nhận thấy cậu với Phong mặt nhau, tớ chẳng thể chịu đựng được! Tớ hoài nghi cậu không hề chút tình yêu nào với tớ, tớ đã làm tất cả để giành lại cậu!

Tôi giãy dụa, nắm gỡ mình ngoài tay Quang:

- Buông tớ ra! Đang sinh sống công ty, chớ để cho người khác chú ý thấy!

Tôi giận dữ, giọt nước mắt không kìm được rớt ra khỏi khóe mắt lăn lâu năm trên má:

- Cậu nói yêu thương tớ, dẫu vậy lúc như thế nào cậu cũng tự tuân theo ý mình, chưa bao giờ tôn trọng xúc cảm hay để ý đến của tớ. Ngày xưa khi cậu ra đi cũng vậy, bây chừ cũng vậy!

Quang sững sờ, rồi buông tôi ra. Tôi gạt nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi cầm cố dùng giọng bình thản nhất nói cùng với Quang:

- Chuyện tớ với cậu sẽ là thừa khứ rồi, chúng ta trai hiện tại tại của mình là Phong. Tớ ước ao cậu tôn kính cả tớ cùng Phong.

Xem thêm: Thăm Điện Biên Phủ Ghé Nhà Gỗ Lớn Nhất Việt Nam, Ngôi Nhà Gỗ Lớn Và Đắt Nhất Việt Nam

Vừa thời gian đó, cửa thang sản phẩm công nghệ mở ra, tất cả thêm một vài người lao vào từ tầng khác.Tôi vội vàng vàng bước ra, dù chưa đến văn phòng.Tôi đẩy cửa, cách ra lan can bộ. Đi được vài bước, tôi ngồi sụp xuống, nước mắt tuôn ra như mưa. Tôi ngồi ôm gối, vòng đeo tay tự ôm siết lấy mình, cố nuốt từng giờ đồng hồ nấc ngược vào trong tim…


*

Mất một lúc để bình tĩnh lại, tôi new bước lên phòng. Tôi đeo đôi kính đen to trùm kín đôi mắt sẽ sưng húp vị khóc, treo cả khẩu trang bít cái mũi đỏ như quả cà chua rồi dối trá mọi fan là đang bị đau mắt đỏ. Thiệt may, mọi fan tưởng thật, chị trưởng chống còn chất nhận được tôi nghỉ ngơi một ngày. Tôi không từ chối, quả thật, tôi cũng không có gì tâm trạng để triển khai việc nữa.Tôi ra khỏi công ty, đi long dong trên phố. Điện thoại trong túi reo vang, tôi rút ra, thương hiệu Quang hiện hữu sáng lấp lánh trên màn hình hiển thị điện thoại. Tôi bấm im lặng, mặc kệ màn hình hiển thị hết buổi tối rồi lại sáng. Một dịp sau, smartphone tôi rung lên báo tất cả tin nhắn. Tôi mở ra, là Phong

“Đang làm những gì thế? “

Bỗng nhiên nỗi tủi thân tởm gớm tự nhiên dâng lên sum sê trong lòng. Tôi nhắn tin mang lại Phong:

“Đưa tớ đi lượn lờ đâu đó đi, càng xa vị trí này càng tốt”

“Nhắn tớ địa chỉ, tớ qua ngay”

Sống mũi tôi cay cay. Phong lúc nào cũng thế, không đề xuất hỏi lý do, chỉ cần phải biết tôi nên là anh xuất hiện. Lần này cũng vậy, Phong ko hỏi gì nhiều, chỉ lặng lẽ âm thầm đèo tôi về quê thăm bà nội. Khi loại xe thứ rẽ vào cánh cổng làng bám đầy rêu xanh, tôi hít căng lồng ngực hương thơm lúa ngậm đòng thơm phức, ngắm từng sóng lúa xanh mươn mướt bập bồng theo gió, thấy lòng bình an đến lạ. Bà nội thấy tôi về, nụ cười sáng bừng lên gương mặt nhăn nheo. Bà giữ lại tôi với Phong sinh hoạt lại, tự tay nấu nướng cơm đến tôi, còn nấu đến tôi nồi nước gội đầu thơm mùi hoa bòng như thời xưa tôi còn nhỏ xíu tí. Tôi nằm cuộn người, rúc đầu vào ngực bà, hít hà mùi mùi thơm thơm mộc mạc của bà thấy im bình mang đến lạ. Bà vừa vuốt tóc, vừa bảo tôi mau chóng lấy ông xã đi, bà còn khen Phong vừa vặn trai lại vừa ngoan ngoãn.Tôi mỉm cười, không đáp, chỉ vòng tay ôm chặt rước bà, thấy sóng ngầm trong lòng ngoài ra đã rã đi hết…

Gần tối, Phong gửi tôi trở lại thành phố. Tôi vòng tay ôm siết lấy Phong, hỏi:

- ko hỏi tớ hôm nay có chuyện gì sao?

- Tớ biết, khi cậu ý muốn nói cậu vẫn tự nói mang lại tớ biết. Còn khi cậu đang không muốn, thì cho dù có hỏi vắt nào cậu cũng giữ lặng ngắt – Phong cười cợt thật hiền.

- Không hại tớ làm cho điều gì tất cả lỗi với cậu sao- Tôi đùa dai

Phong hơi sựng lại một chút, rồi nói bằng giọng thật xong xuôi khoát:

- Tớ tin cậu!

Tôi bất ngờ, thấy tim mình đập mạnh. Cảm giác êm ấm cùng cảm kích dơ lên mãnh liệt vào lòng.Tôi không nói gì nữa, chỉ khẽ áp phương diện vào lưng Phong, nhằm mặc gió trê tuyến phố lùa vào tóc đuối rượi…

Sinh nhật Phong, tôi loay hoay học làm một chiếc bánh gato. Mười năm qua, sinh nhật tôi chưa bao giờ vắng mặt Phong, nên bây giờ tôi càng ý muốn làm một điều nào đấy cho Phong. Dòng áo sơ mi màu xanh lá cây nhạt tôi sẽ ướm trường đoản cú trước được bọc gói thật đẹp. Tôi nhắn tin đến Phong, hứa anh tại quán cafe quen thuộc. Sát tới giờ tan làm, màn hình máy tính của tôi lại hiện nay lên loại tin nhắn của Quang:

“Tối nay, bản thân mời cậu đi uống coffe nhé”

“Xin lỗi, lúc này tớ tất cả hẹn cùng với Phong rồi”

“À, tớ quên mất, hôm nay là sinh nhật cậu ấy. Còn sinh nhật của tôi thi đã qua mất rồi, nhớ tiếc thật”

Tay tôi ngừng thật thọ trên bàn phím mà lừng chừng phải gõ câu trả lời như thế nào.Tôi tắt đồ vật tính, vực dậy ra về. Khi đứng dậy, tôi lag mình thấy Quang đang đứng không tính cừa phòng nhìn tôi đăm đắm, trong đôi mắt nỗi bi tráng hiện rõ không còn che giấu. Tôi cúi mặt, xốc lại túi xách tay rồi lách mình bước qua Quang. Ngón tay anh móc vào tay tôi níu lại, tuy thế rất nhanh lại thả ra. Tôi ngơ ngẩn cách ra thang máy, hoang mang và sợ hãi dâng đầy lồng ngực.

Đến giờ đồng hồ hẹn, tôi sẵn sàng chu đáo quà tặng Phong rồi bước tới xe nổ máy. Chợt điện thoại tôi réo vang, đầu vị trí kia vang lên một giọng phái nữ thật lạ:

- Xin lỗi, chị là các bạn của cậu Quang cần không ạ?

- Vâng, đến hỏi ai đấy ạ?

- Tôi là giúp bài toán nhà cậu Quang. Bây giờ tôi xin phép về quê nhưng mà cậu ấy lại lên cơn sốt. Tôi chẳng bao gồm số năng lượng điện thoại của bạn cậu ấy, có mỗi của cô, hôm trước cô đưa cậu ấy về tôi tất cả xin số cô lưu lại. Giờ cậu ấy vẫn sốt cao, tôi không lên được ngay, cô làm ơn góp tôi chạy qua nhà xem cậu ấy một lúc được không ạ? tầm mười giờ về tối là tôi lên tới nơi rồi.

Tôi ngập chấm dứt chưa biết nói sao, giọng cô giúp việc lại vang lên khẩn thiết:

- Cô có tác dụng ơn giúp tôi với, cho dù sao cô với cậu ấy cũng chính là bạn. Tiếng cậu ấy có 1 mình ở đây, chỉ vài giờ thôi là được.

-Vâng được rồi, bây chừ tôi qua đây- Tôi đồng ý đồng ý. Húi máy điện thoại, tôi nhắn tin đến Phong báo tối nay không đến được, nỗi áy náy dơ lên đầy trong ngực. Cô giúp việc đã nhắn đến tôi nơi cô hay giấu chìa khóa dự phòng, đề xuất tôi dễ dàng tìm được. Tôi xuất hiện bước vào nhà, căn nhà tối om om. Tôi sờ soạng bật công tắc đèn, rồi hoảng loạn khi thấy được Quang đã nằm xuề xòa trên ghế sô pha. Tôi bước lại gần, đặt tay lên trán anh. Cảm hứng nóng rẫy xộc trực tiếp vào lòng bàn tay, tôi quan sát Quang, quan sát đôi môi khô nứt của anh bỗng thấy xót xa. Tôi rót nước, rồi khẽ đánh thức Quang dậy. Anh he hé mắt, bắt gặp tôi liền cất giọng trầm đục đầy mỏi mệt:

- Sao …cậu lại ở đây?


Tôi không trả lời, chỉ nâng quang đãng dậy rồi ghé cốc nước gần kề miệng cho anh uống.Tôi bảo Quang:

- Chờ một chút nhé, tớ nấu mang lại cậu bát cháo giải cảm. Cậu ăn uống rồi uống dung dịch đi.

Dứt lời, tôi đỡ Quang ở xuống, rồi đi vào phòng rửa mặt dấp ướt khăn sở hữu ra đắp lên trán đến Quang. Vừa định đứng dậy, quang đã di động tôi kéo lại, đôi mắt sáng lên khi nhìn tôi:

- Cậu vẫn còn quan chổ chính giữa tới tớ đúng không?

Tôi gỡ tay quang quẻ ra, dịu nhàng:

- Cậu nghỉ ngơi đi, tớ xuống bếp nấu cháo đến cậu. Cô giúp việc đang trên đường lên đây, trung bình mười giờ đồng hồ cô ấy tới. Cậu ăn cháo xong, uống thuốc rồi ngủ một giấc là đỡ.

Quang nghe lời tôi, ở xuống ghế, trên môi nở niềm vui mãn nguyện. Còn tôi, bước vào bếp, nấu ăn vội bát cháo tía sơn giải cảm. Nấu nướng xong, tôi bưng cháo lại ngay gần Quang, bóc tách thêm không nhiều thuốc hạ nóng và không được khỏe để sẵn bên cạnh.Tôi bảo Quang:

- Cậu ăn đi, còn uống thuốc. Để lâu bệnh ngấm vào người là mệt nhọc lắm đấy!

Quang bưng bát cháo lên, vừa ăn vừa nhìn tôi cười. Tự dưng Quang hỏi tôi:

- Cậu …sẽ không vứt đi bây giờ chứ?

Tôi khá sững lại, vào đầu đột hiện lên hình hình ảnh của Phong. Tôi trở lại nhìn Quang, trong ánh nhìn của anh xáo trộn sự chờ ước ao xen lẫn cả sự lo ngại mơ hồ khiến cho tôi nghẹn lại. Tôi khước từ bảo Quang:

- Cậu ngủ đi, tớ sẽ ở đây. Khi nào cô giúp câu hỏi của cậu lên tới đây, tớ mới về. Cho dù sao, cậu đang ốm thế này cũng tất yêu ở một mình được.

Quang quan sát tôi, song môi mấp máy ý muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Anh nằm xuống ghế, khẽ nhắm đôi mắt lại. Tôi nạm một lượt khăn ướt đắp trán cho Quang, rồi bưng bát cháo vào phòng bếp rửa sạch. Xong đâu đấy, tôi cù trở ra, ngồi xuống ghế cạnh Quang. Điện thoại trong túi rung lên, chiếc tin nhắn của Phong hiện hữu trên screen điện thoại:

“Cậu đã sắp dứt việc chưa?”

“Một cơ hội nữa. Cậu cứ về nhà đi. Lúc nào xong, tớ vẫn qua đơn vị cậu”- Tôi nhắn tin đáp lại

“Uh. Tớ chờ”

Tôi chứa điện thoại, ngả người dựa lưng vào ghế.Liếc sang Quang, tôi thấy anh đã nhắm mắt, khá thở đều đều chắc là vẫn ngủ. Tôi cũng nhắm mắt sống một lát, cơn ai oán ngủ kéo đến, rồi tôi chìm dần dần vào giấc mơ chập chờn. Trong cơn mơ màng, mơ hồ cảm xúc thật nóng lướt trên môi mà lại tôi không sao mở nổi mắt. Cho tới tận lúc cô giúp việc của Quang đánh thức tôi dậy, tôi mới mở choàng đôi mắt ra. Quan sát sang bên cạnh, quang quẻ vẫn ngủ siêu say. Tôi chào cô giúp việc rồi vùng dậy ra về. Tạm dừng trước cổng bên Phong, tôi nhìn lên tầng hai, ánh sáng của đèn trong phòng vẫn còn sáng, loáng thoáng nhìn thấy bóng Phong vẫn ngồi mặt bàn làm cho việc. Tôi rút điện thoại cảm ứng thông minh gọi cho Phong:

- Tớ sẽ ở cổng nhà cậu. Xuống đi!

Rất nhanh, Phong xuất hiện thêm trước mặt. Anh vuốt hầu như giọt nước mưa sẽ đọng xung quanh tôi rồi chở tôi ra quán cafe quen thuộc. Đến quán, tôi đặt mẫu bánh lên bàn, thắp nến rồi tặng ngay quà mang đến Phong. Lúc nghe đến tôi nói, đó là chiếc bánh bởi tự tay tôi làm, khuôn mặt Phong bừng sáng. Tôi hồi hộp bảo Phong:

- Cậu ăn thử đi. Lần đầu tiên tớ làm cho bánh đấy!

Phong gật đầu, rồi xúc test một thìa bánh vào miệng. Tôi thấy Phong khá nhăn mày, nhưng chỉ với sau đó Phong cười rất tươi:

- Ngon lắm!

- Vậy tớ cũng thử một miếng!- Tôi cố gắng thìa định vươn về phía dòng bánh, Phong đang gạt ra, nháy mắt:

- không cho, chiếc bánh này cậu làm cho tớ, nên chỉ tớ mới được ăn! Phần còn sót lại tớ sở hữu về, mai ăn tiếp. Ai bảo cậu khuyến mãi bánh muộn quá!

- Đồ keo dán kiệt!- Tôi bĩu môi.

Phong cất cái bánh vào hộp cảnh giác rồi xoay sang ướm mẫu áo tôi mua tặng ngay lên người. Sau đó, anh lồng phần lớn ngón tay mảnh dẻ vào tay tôi, thú vui nở rộ bên trên gương mặt:

- Cảm ơn cậu. Đây là sinh nhật hạnh phúc nhất tớ từng có!

Tôi cũng cười, nghe êm ấm dâng dần dần lên trong ngực…

Bạn vừa lắng tai phần 2 của truyện ngắn Ngoảnh lại quan sát anh của người sáng tác Nguyễn Thị Loan. Quang sẽ tiết lộ nguyên nhân trở về là vì vẫn tồn tại tình cảm cùng với Hoài, trong khi đó Hoài vẫn nỗ lực tỏ ra thật hạnh phúc khi ở bên Phong. Đó là tình yêu tốt chỉ là sự gượng ép? Liệu quang đãng có nỗ lực nắm lấy tay Hoài một lần tiếp nữa không? bọn họ hãy thuộc đón nghe phần tiếp sau của truyện ngắn.

Blog Radio được trình chiếu lúc 21h sản phẩm công nghệ 6 hàng tuần trên kênh Youtube yeuhmweb.com.vn cùng phát thời điểm 0h đêm thứ 6 bên trên website hmweb.com.vn. Hãy nhấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ dở những chương trình tiên tiến nhất nhé. Đừng quên nhấn like, tóm tắt và để lại comment cảm dìm của bạn.