*

“…Tôi biết cô nghĩ về gì rồi. Cô nghĩ đã không lúc nào cô đẹp như thế này. Đấy, sự thật là như thế.

Bạn đang xem: Hồi ức của một geisha tiểu thuyết

Bà Dì báo cáo đáp:

- Tôi báo cho cô biết là bao gồm người nhận định rằng Chiyo đẹp gái đấy.

- Thì cũng giống như có người thích mùi hương cá thối đấy thôi, - Hatsumono nói. Nói xong, cô ta chỉ thị cho chúng tôi ra ko kể để cô ta cụ áo lót.

Bà Dì cùng tôi ra đứng ngoài khoảng không ở đầu cầu thang, địa điểm ông Bekku đang chờ gần bên tấm gương cao soi được cả người, trông ông ta giống dòng hôm ông dẫn Satsu cùng tôi mang đến đây. Tuần đầu sống trong nhà dạy kỹ nữ, tôi bắt đầu hiểu là nghề của ông ta không phải là nghề lôi các nàng ra khỏi nhà họ, cơ mà ông là thợ may, từng ngày ông ta đến nhà dạy kỹ nữ sẽ giúp đỡ Hatsumono mặc kimono mang đến đẹp.

Xem thêm: Gia Đình Đông Con Nhất Việt Nam Và Cuộc Sống Đói Nghèo, Gia Đình Đông Con

Chiếc áo cơ mà Hatsumono vẫn mặc buổi tối ấy đã treo bên trên giá gần tấm gương. Bà Dì đứng vuốt ve chiếc áo cho đến khi Hatsumono đi ra, trên fan mặc áo trong có màu sắc rỉ thiệt đẹp, trang trí bằng hình những chiếc lá màu vàng đậm. Dịp ấy, những vấn đề xảy ra tiếp theo sau không tạo nên tôi đon đả lắm vì cỗ áo kimono phức hợp sẽ tạo nên những ai không quen mặc cảm thấy bối rối. Dẫu vậy nếu việc mặc áo được giải thích ví dụ thì cũng tương đối hay.

Thoạt tiên, anh phải hiểu rõ rằng một bà nội trợ và một con gái geisha mang kimono khôn xiết khác nhau. Lúc bà nội trợ bếp núc mặc kimono, bà ta sẽ cần sử dụng đủ đồ vật chêm để loại áo ngoài chụm sát vào nhau rất cạnh tranh coi, và kết quả là vấn đề chêm này tạo nên bà thẳng đuột như chiếc cột đình. Nhưng mà gái geisha mang kimono thường xuyên không yêu cầu chêm, cùng việc khiến cho áo ngoài chụm lại chưa phải là sự việc khó khăn. Cả bà nội trợ bếp núc lẫn gài geisha trước hết buộc phải cởi không còn áo ra rồi vấn quanh hông một dung lụa; shop chúng tôi gọi dung lụa này là Koshimaki – “Lụa vấn hông”. Tiếp theo sau họ mặc ra ngoài váy lót kimono cụt tay, áo này mặc gần kề vào eo, rồi những thứ chêm vào như những chiếc gối nhỏ tuổi có dây bao bọc để buộc chúng vào người mang lại chắc. Trường phù hợp của Hatsumono thì khác, do thân hình cô ta miếng mai, hông nhỏ, cơ mà cô ta đang quen khoác kimono các năm rồi, phải cô ta ko dùng các miếng chêm.

Cho nên, tất cả những sản phẩm mặc thêm vào fan ấy, cần cho thật bí mật khi mặc áo kế bên vào. Nhưng chiếc áo tiếp theo, loại áo lót, thực ra chưa hẳn là áo lót. Khi cô bé geisha biểu diễn múa tốt thỉnh thoảng đi bên cạnh đường, cô ta rất có thể đưa tay trái nâng áo kimono lên cho khỏi vướng. Lúc ấy họ đang để lòi ra chiếc áo lót từ trên đầu gối xuống, vì vậy hình tô điểm trên loại áo lót từ trên đầu gối tương xứng với hình ở cái kimono. Và cái cổ áo lót cũng rất được để lộ ra ngoài, y như phần cổ áo sơ ngươi của lũ ông khi họ mặc vật dụng vét vậy. Quá trình của bà Dì ở trong nhà dạy kỹ cô bé là nên khâu cổ áo hàng ngày vào chiếc áo lót nào mà Hatsumono định mặc, rồi sáng sau tháo ra để giặt sạch. Những geisha vẫn học nghề mang phần cổ áo màu đỏ, nhưng dĩ nhiên Hatsumono chưa phải là geisha vẫn học nghề; cổ áo cô ta màu trắng.

Khi Hatsumono thoát khỏi phòng, cô ta sở hữu tên bạn đủ những thứ tôi vừa nói – nhưng chúng tôi không thấy gì hết xung quanh cái áo lót, áo này có sự dây buộc chặt quanh eo. Ngoài ra, cô ta với đôi vớ trắng, shop chúng tôi gọi là tabi, vớ bao gồm nút cài đặt dọc theo một bên rất sít sao. Như thể cô ta chỉ từ đợi ông Bekku khoác áo kimono ra ngoài nữa thôi. Nhìn cảnh ông ta mang áo mang lại cô ta tín đồ ta new hiểu lý do vai trò của ông là buộc phải thiết. Áo kimono gồm chiều dài bởi nhau, cần ngoại trừ những ai thiệt cao bắt đầu mặc vừa, còn tín đồ khác khi mặc vào, yêu cầu xếp bớt lên nghỉ ngơi dưới mẫu khăn quàng lưng. Khi ông Bekku xếp vải quá lên làm việc eo với buộc tua dây mang lại nó đứng lặng một chỗ, ta ko thấy có chỗ nào phồng lên hết. Hãn hữu có nơi nào phồng lên, ông ta uốn địa điểm này, nắn khu vực kia làm sao cho chỗ cấp phẳng phiu mới thôi. Lúc ông ta làm xong, cái áo ôm ngay cạnh vào khung người mỹ miều của cô ấy Hatsumono…”

Mời chúng ta đón đọc.


*

*