You are reading

Hôn Nhân ko Tình yêu thương - diệp lạc vô tâm- HOÀN

Romance

Đầu mùa hạ, hoa cúc dại nở vàng rực khắp ngọn đồi.

Bạn đang xem: Hôn nhân không tình yêu diệp lạc vô tâm

Tôi và Cảnh Mạc Vũ đẩy xe pháo lăn của tía tôi, đứng trước ngôi mộ phủ đầy hoa cúc dại. Hình ảnh mẹ tôi trên bia mộ vẫn xinh đẹp như ngày nào.

Ba tôi chống tay lên thành xe cộ lăn, đứng dậy. Tôi muốn đỡ ông nhưng Cảnh Mạc Vũ kéo tay tôi lại. Cơ thể yếu ớt của bố tôi được cây gậy chống đỡ. Ông chậm rãi đi đến gần ngôi mộ, đặt bàn tay khô héo lên tấm bia, khóe miệng cong lên. Đó là nụ cười vui vẻ hiếm thấy trên gương mặt bố tôi. Hôm nay, dường như ba tôi cố ý để mẹ tôi nhìn thấy dáng vẻ phong độ của ông. Ông mặc bộ com lê trắng mới mua, tóc nhuộm đen nhánh, trông rất nổi bật.

Tôi còn nhớ lúc nhỏ, khi tía dẫn tôi đến thăm mẹ, ông không chỉ một lần nói với tôi: "Mẹ con thích nhất nơi này. Cha đã hứa với mẹ con, đợi cha giải quyết ngừng những việc cần làm, nhất định ba sẽ cùng mẹ bé đến ngắm mặt trời mọc và mặt trời lặn ở đây mỗi ngày. Không có máu tanh, tránh xa thù hận, chỉ có bố và mẹ bé sống yên bình... Nhưng bây giờ ba vẫn còn nhiều chuyện phải làm, nhỏ và Mạc Vũ còn nhỏ, bố không yên tâm..."

Bây giờ, nụ cười của bố nói đến tôi biết, cuối cùng ông cũng yên tâm về tôi và Cảnh Mạc Vũ.

Đứng trước ngôi mộ một lúc lâu, bố tôi mới lưu luyến ngồi lại xe lăn.

Xem thêm: Tên Của Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc : Ông Là Ai? Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Là Gì

"Ba, bố mệt rồi, chúng ta về thôi." Tôi nói.

Ba tôi lắc đầu. "Ngôn Ngôn, Mạc Vũ, cha biết các bé không bận tâm ba để tài sản cho người nào. Nhưng ba vẫn lập di chúc ở chỗ luật sư Trần. Tía quyết định để lại Cảnh Thiên đến Mạc Vũ. Còn nhà cửa, cổ phiếu và tiền mặt, bố để lại đến Ngôn Ngôn."

Nói xong, ông lấy từ chỗ tựa xe pháo lăn một tập tài liệu, đưa mang đến chúng tôi. Giá trị tài sản và bất động sản sau thời điểm được đánh giá vào tập tài liệu khiến tôi giật mình. "Sao nhiều như vậy?"

"Ba vất vả quá nửa đời người, đương nhiên tích lũy được chút ít."

"Vậy tại sao cha không nói cho bé biết?" Sớm biết vào tay cha tôi có nhiều tiền như vậy, tôi đã không cần vì vấn đề tài chính của Cảnh Thiên gặp nguy cơ, vất vả chạy đông chạy tây tìm người giúp đỡ, tìm người đầu tư, càng không cần bán đấu giá mỏ quặng ở núi đất đỏ.

Ba tôi liếc Cảnh Mạc Vũ, ánh mắt sở hữu hàm ý sâu xa. Ông cười, nói: "Nếu cha không để lại đống đổ nát cho con, liệu Mạc Vũ có cù về sớm như vậy không?"

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề. Thì ra tất cả đều là kế hoạch của tía tôi, ông cố ý đẩy tôi vào bước đường cùng, chỉ còn cách dựa dẫm vào Cảnh Mạc Vũ.

"Sao cha biết anh ấy sẽ quay về?"

"Vì tía rất hiểu nó. Dù nhỏ không còn là em gái, không còn là vợ nó, nhỏ vẫn luôn là người quan lại trọng nhất trong lòng nó, là người nó nhớ thương nhất."

Tôi ngồi xuống trước mặt ba, nhẹ nhàng ngả đầu lên đùi ông. "Ba, nhỏ cám ơn ba."

"Ngôn Ngôn, bố có thể nghĩ cách để Mạc Vũ cưới nhỏ hai lần, nhưng không có lần thứ bố đâu. Sau này, tía không thể giúp con..."

"Ba yên tâm, sẽ không có lần thứ cha đâu ạ." Tôi và Cảnh Mạc Vũ đồng thanh đáp.

Làn gió thổi qua, có theo mùi hương hoa cúc nhàn nhạt, dịu dàng như bàn tay người mẹ. Mặc dù trong ký ức của tôi không có kỷ niệm về sự dịu dàng của mẹ nhưng tôi tin, đó nhất định là cảm giác mềm mại nhất, ấm áp nhất trên cõi đời này, có thể chạm tới tận đáy sâu lòng người.

Cảnh Mạc Vũ nắm chặt tay tôi, kiên định không rời.