hmweb.com.vn xin trình làng đến những em bài xích văn chủng loại kể lại gần như kỉ niệm vui bi ai của tuổi thơ em. Nội dung bài xích văn mẫu mã này đã làm được hmweb.com.vn soạn một cách đầy đủ nhất. Mời các em tham khảo một trong những bài văn mẫu mã dưới đây. Chúc những em học tập tốt


1. Lập dàn ý kể lại những kỉ niệm vui bi thiết của tuổi thơ em

2. Viết đoạn văn nhắc lại mọi kỉ niệm vui bi lụy của em

3. Nói lại hồ hết kỉ niệm vui bi ai của em - bài xích văn mẫu 1

4. đề cập lại mọi kỉ niệm vui bi thương của em - bài xích văn mẫu 2


*


a. Mở bài

- giới thiệu kỉ niệm đã kể: kỉ niệm vui tốt buồn, trình làng sơ lược.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm buồn

b. Thân bài

-Kể lại kỉ niệm

+ Thời gian: năm học lớp 2.

+ Địa điểm: sinh hoạt quê cùng ông bà ngoại.

+ trả cảnh: bố mẹ gửi về ông bà ngoại sống 1 thời gian. Bởi vì sống được cưng chiều chiều quen buộc phải về quê, tôi ko lễ phép cùng với ông bà.

+ Sự việc: trộm tiền bạc bà. Khi ân hận lỗi và thú nhận, bà ko trách mắng mà chỉ dìu dịu khuyên bảo.

- cảm nhận của phiên bản thân

Hối lỗi, day xong và tự hẹn với bản thân sẽ chuyển đổi để biến chuyển một tín đồ tốt.

c. Kết bài:

-Cảm dấn về tuổi thơ và hầu như kỉ niệm.

+ Tuổi thơ là tiến trình hồn nhiên, vô tư cùa một con người. Họ cần cần trân trọng điều đó.

+ Và các kỉ niệm tuổi thơ của bọn họ sẽ là hành trang cùng ta trên bước đường sau này.


2. Viết một đoạn văn ngắn đề cập lại số đông kỉ niệm vui bi tráng của tuổi thơ em


Tết trung thu vừa rồi đã khiến tôi sực nhớ đến chuyện lúc tôi tứ tuổi. Cách nay đã lâu Tết trung thu, ba bà bầu dắt tôi đi cài đặt lồng đèn. Đường phố đông nghịt người. Trở ngại lắm, cả nhà tôi bắt đầu chen vào được một tiệm bán lồng đèn. Đứng trước các cái lồng đèn đầy đủ màu sắc, đa dạng về hình dạng, kiểu dáng tôi hoa cả mắt. Lại đứng quan sát quanh một đợt nữa, lần này tôi phát hiện chú bướm màu sắc hồng xinh xinh sẽ núp bên anh cực kỳ nhân, vốn yêu thích màu hồng, vừa thấy nó là tôi chỉ vào nó và đòi mua nó cho bởi được. Chú bán hàng lấy nhỏ xíu Bướm ra mang lại tôi. Ôi! Nó dễ thương làm sao ấy. Tuy vậy nó không to lớn bảng như bé bướm bên tiệm kia, tuy thế nó thiệt sự rất tuyệt hảo đối cùng với tôi. Cả thân nó màu hồng, đôi cánh hồng nhạt, cung ứng đó là đều sợi dây tua rua trông thiệt là ham mê mắt. Nhì cọng râu cong cong rất đáng yêu. Nó là lồng đèn khí tử, các lần tôi bật công tắc lên là nó chạy vòng vòng, ánh sáng tỏa nắng rực rỡ cả xung quanh. Tôi thích lắm chúng ta à! muốn rằng, những truyền thống lịch sử văn hóa xuất sắc đẹp này sẽ luôn luôn được mọi người trân trọng với giữ gìn.

Xem thêm: Những Gia Tộc Giàu Nhất Thế Giới Và Cách Giới Siêu Giàu Tiêu Tiền


3. Nhắc lại đông đảo kỉ niệm vui bi thiết của tuổi thơ em - Bài tham khảo số 1


Ai ai ai cũng có một người bạn để sẻ chia số đông vui buồn, nhằm lắng nghe và hiểu rõ sâu xa mình. Tôi cũng đã có lần có một người chúng ta như thế, vậy cơ mà tôi đã vô tình tiến công mất. Đó là một trong những kỉ niệm tuổi thơ bi đát nhất cơ mà tôi những hiểu biết qua. Đến bây giờ, tôi luôn luôn ân hận mỗi một khi nghĩ về điều đó.

Người bạn thân của tôi đó là Nam – một cậu bạn thánh thiện và khôn xiết đáng quý. Nam đùa với tôi từ bé bỏng vì bên tôi cùng nhà cậu ấy ngay sát nhau. Phái mạnh lúc nào cũng nhường nhịn tôi, cũng cũng chính vì tôi là đàn bà và phần nhiều vì cậu ấy hết sức quý quí tôi. Còn tôi luôn bắt ăn hiếp cậu ấy, luôn bày trò khiến cho cậu ấy buồn. Mỗi một khi hai đứa bào chữa nhau, Nam luôn luôn nhà bạn xin lỗi. Thực sự, Nam là 1 trong những người các bạn tuyệt vời.

Nam là 1 người đẹp nhất trai và học giỏi, không chỉ có thế cậu còn rất ga lăng. Ở lớp, Nam luôn luôn được thầy cô và chúng ta yêu quý. Tôi cũng học vô cùng giỏi, cũng được mọi tình nhân quý, nhưng luôn luôn sau Nam, xúc cảm như vật gì cậu ấy cũng hơn mình một chút. Từ dịp ấy, tôi bắt đầu ghen tị với trở yêu cầu ghét Nam. Tôi không đi học cùng cậu ấy nữa, chưa đến nhà cậu ấy học bài như thường xuyên lệ với cũng ít thì thầm với phái nam hơn. Hình như cậu ấy biết điều ấy nên tốt bắt chuyện với tôi, nhưng những lần như thế, tôi đều lảng tránh. Hôm ấy, lớp có bài bác kiểm tra Toán, cho dù đã siêu quyết tâm đề nghị được điểm cao hơn Nam nhưng công dụng cuối cùng tôi chỉ được 9, cậu ấy thì được 10. Cho dù được điểm cao thứ nhị nhưng giáo viên chỉ tập trung khen Nam, điều đó càng khiến cho tôi tức giận. Trên đường về, Nam gồm đến hỏi tôi:

– dường như tớ làm cho sai điều gì khiến cho cậu giận đúng không?

Tôi tạm dừng tức giận quát:

– Cậu từ đi mà lại biết, cậu thì có gì rộng tớ chứ, lý do mọi fan đều chú ý đến cậu, nguyên nhân cậu luôn được mếm mộ hơn. Tớ ghét cậu, đừng khi nào nói chuyện với tớ nữa, tớ không muốn chơi với cậu.

Những ngày đến lớp tiếp theo, Nam có vẻ như buồn và không đủ can đảm đến ngay sát hay nói chuyện với tôi, tôi cũng chẳng khá đâu nhưng mà quan tâm. đột nhiên một ngày phái nam không đi học nữa. Cô giáo thông báo Nam đã đi được sang Đức cùng ba mẹ, xúc cảm hụt hẫng len lỏi trong thâm tâm trí và trái tim tôi. Về mang đến nhà, tôi nhận được hộp quà mà lại cậu ấy nhờ chị em đưa mang lại tôi vì không đủ can đảm đưa trực tiếp. Trong các số ấy có một con gấu bông – con gấu mà tôi đã vô cùng thích lúc cả nhì đứa đi hội chợ cùng mọi người trong nhà mà không có tiền mua. Trong hộp quà còn tồn tại một bức thư: “Gửi cô bạn thân nhất của tớ, tớ không hiểu biết nhiều tại sao cậu lại ghét tớ, không muốn chơi cùng với tớ mà lại tớ vẫn luôn luôn yêu quý cậu vì cậu là một trong người quan trọng. Tớ đi rồi, cậu sẽ không thể thấy tớ nữa chắc chắn cậu vẫn vui. Chúc cậu học tập tập xuất sắc và luôn thành công. Các bạn của cậu – Nam”. Đọc chấm dứt bức thư, nước mắt tôi rơi lúc nào không hay, tôi ăn năn quá, chỉ vị sự ích kỉ trẻ con của mình mà lại tôi sẽ đánh mất một người bạn đáng quý. Tôi biết tiếng có hối hận hận cũng không làm cái gi được. Tôi thì thầm xin lỗi phái mạnh và ước ao cậu ấy sẽ tha thứ đến tôi.

Bây giờ lúc nhớ lại chuyện ấy, khóe mắt tôi lại cay, trong trái tim lại hối hận vì những gì mình làm. Đó là một trong những kỉ niệm bi lụy vô thuộc của tôi, nó sẽ mãi là một trong bài học to bự cho tôi. Hy vọng rằng một ngày làm sao đó, nam sẽ quay trở lại để tôi có thể nói rằng với cậu ấy nhu cầu lỗi từ bỏ tận đáy lòng mình: xin lỗi, cậu đồng bọn nhất của tôi.


Tôi đã có lần nghe ở đâu đó một câu nói: “Niềm vui thì dễ quên còn nỗi bi thương thì khôn cùng khó”. Đó là 1 trong những câu nói rất hay và bao gồm xác, tối thiểu là đối với phiên bản thân tôi. Gồm một lần, tôi đã ăn trộm tiền của bà ngoại, đó là một trong chuyện rất buồn, tuy đã xảy ra rất lâu nhưng cho giờ tôi luôn luôn vẫn nhớ và ăn năn mãi.

Hồi ấy, vào năm học lớp 2, tôi là một cậu nhỏ xíu rất ngang bướng và nghịch ngợm. Vị là con một nên tôi rất được cưng chiều. Phụ huynh luôn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho tôi, không bao giờ mắng dù tôi làm cho sai. Bởi vậy, tôi lần khần sợ ai là gì. Năm ấy, bố mẹ tôi phải đi làm xa, tôi được giữ hộ về bên ông bà ngoại, sẽ là ngôi nhà ở 1 vùng quê, nơi có ruộng đồng, sân vườn tược, các thứ cơ mà trên tp tôi không còn thấy. Tôi khôn xiết ghét khu vực đây, ghét luôn cả các cụ ngoại. Tôi luôn đòi hỏi mọi thứ trong lúc ông bà ngoại không hề dư trả là mấy, luôn luôn bắt ông bà cần cho tôi nạp năng lượng những thứ cơ mà tôi yêu cầu. Tôi đâu biết để sở hữu được phần lớn thứ ấy, ông bà vẫn già vẫn đề xuất làm lụng vất vả, thậm chí không đủ can đảm ăn để nhường cho tôi. Ở đơn vị ông bà không có điều hòa bắt buộc ông bà đề xuất nhường hai chiếc quạt điện cho tôi, còn ông bà cần sử dụng quạt mo.

Một hôm, trải qua quán tạp hóa, tôi thấy không ít đồ nạp năng lượng vặt nhưng mà mình thì không có tiền mua, tôi trở về nhà vào sự hậm hực khó chịu, bà call vào ăn uống cơm tôi còn gắt gắt:

– con cháu không thèm ăn uống đâu!

Bà không không thể mắng nhưng mà chỉ dìu dịu nói:

– Ai đe cháu bà tốt sao?

Tôi ko nói gì, lẳng lặng leo lên chóng ngủ. Chiều dậy, tôi thấy công ty cửa không tồn tại ai, kiên cố ông bà đi đâu đó. Tôi bỗng nhiên nhìn thấy dưới gối của bà bao gồm 50000, tôi đắn đo một hồi rồi, bỗng nhớ tới các đồ ăn vặt, đánh liều, tôi rước trộm tiền giấy bà nhằm mua. Buổi tối về, tôi thấy bên cạnh đó bà không còn hay biết, vẻ khía cạnh bà vẫn tươi cười hotline tôi vào ăn uống cơm. Mâm cơm lúc này có không hề ít món ngon, bà nói:

– Bà nghĩ là con cháu không thích ăn uống cá nên hôm nay bà đang thịt nhỏ gà với mua ít tôm về rang mang đến cháu, xứng đáng lẽ bà định mua thêm vào cho cháu ít thịt cù nhưng chẳng biết bà tấn công rơi ở đâu mất 50000, bà xin lỗi, hôm sau bà bù mang đến nhé!

Nghe cho đây, khóe mắt tôi cay cay, bao nhiêu tội lỗi ân hận hận ùa về, tôi ôm chầm lấy bà khóc nức nở, tôi đang kể mang lại bà nghe về câu hỏi tôi đem trộm chi phí của bài và xin lỗi bà. Tưởng bà đang mắng và tức giận, nhưng mà bà chỉ xoa đầu nói:

– Bà biết con cháu sống trên tp đầy đủ, về đây sẽ không còn quen, mà lại bà luôn luôn muốn cháu cảm xúc thoải mái, nếu như muốn ăn gì thì nói cùng với bà bà cài cho, đừng đem trộm tiền, như vậy là ko tốt.

Tôi xin lỗi bà rồi hứa đang ngoan ngoãn, không lúc nào lấy trộm chi phí hay đòi hỏi gì nữa vày tôi biết ông bà nước ngoài thương tôi hết sức nhiều.

Đã nhiều năm trôi qua tuy vậy đó vẫn luôn là một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên khi nhớ về thời tuổi thơ. đã và đang lâu rồi tôi chưa trở trở lại thăm ông bà, hè này cố định tôi vẫn trở về. Tôi biết ông bà vẫn luôn ngóng trông ngày tôi về, tôi bắt buộc về nhằm ôn lại rất nhiều kỉ niệm khó quên.