“Phát ngốc cái gì? Ngôn Ngôn cậu mau vấn đáp anh ấy đi!” trần Mộng Dao tại 1 bên ồn ào, tỏ vẻ vô cùng hưng phán.Ôn Ngôn bị trần Mộng Dao tấn công thức, có chút cực nhọc tin, cô mong hỏi coi chuyện gì xảy ra, nhưng dạng trường vừa lòng này, cũng không ưng ý hợp nói chuyện khác.Cô sinh sống dưới mẫu nhìn chăm chú của tương đối nhiều người, chằm chậm nâng tay lên: “Em… Em đồng ý…” Tận đến khi mẫu nhẫn đeo vào ngón tay vô anh, cô còn cảm thấy y hệt như đang nằm mơ, những thời nay Mục Đình Sâm bận rộn “chuyện lớn” chính là chuyện này sao? Cô kích động mang lại nỗi tay còn run nhè dịu lên… Hốc mắt đùng một cái có chút cay ca, quả thật anh không còn lòng vâng lệnh hứa hẹn, mang lại cô thứ giỏi nhất, tuyên bó với toàn bộ mọi người, cô là người thiếu phụ của anh.” bên trên bầu trời, pháo bông nở rộ, âm thanh trở nên nhộn nhịp vui vẻ, Mục Đình Sâm đứng dậy, hôn xuống môi Ôn Ngôn: “Sau này, em chính là của anh rồi, không, em vẫn luôn luôn là của anh, đây là anh nợ em, trả nợ cho em đó.” Ôn Ngôn ngước mắt, ép buộc bản thân tỉnh táo apple lại, giả dụ khóc, lớp trang điểm tức thì bị hư mát: “Sao anh lại xấu xa như vậy? lý do không nói trước với em một tiếng… Anh…” Khóe môi anh nâng lên: “Nói mang đến em biết thì không hề cái hotline là khiếp hỉ nữa rồi, cỗ này của em, hồ hết là anh thức đêm xây dựng ra đó, là em nói, đấy là thứ em muốn.” Nước mắt của cô vẫn không kìm được, sớm bắt buộc đoán được Đường Xán thăm dò khẩu ca của cô, cô chỉ từng nói cùng với Đường Xán là từ mình kiến tạo áo cưới sẽ kha khá có thành ý, không ngờ tới được Mục Đình Sâm sử dụng ngay trên tín đồ cô.Giữ ban ngày anh còn ngủ là do đêm tối thức khuya xây cất áo cưới, cô còn khó chịu với anh, cái tên đại gàn này cũng lần khần giải thích! vì thế anh chết sống cũng không chịu đựng nói thật! Cô nhón chân lên bao bọc lấy anh: “Điều em muốn, chỉ nên anh…” do dự pháo hoa nở rộ ở trên khung trời bao lâu, quay trở về phòng nghỉ, Ôn Ngôn còn cảm xúc thân thể đang phát run, chưa hẳn là bởi vì lạnh, nguyên nhân là kích động, cô không tồn tại cách nào bình tâm lại được.Khúc Thanh Ca với Trần Mộng Dao sinh sống cạnh cô, thấy cô không bình tâm thế này, đều cảm thấy rất gớm ngạc, Khúc Thanh Ca cười nói: “Ôn Ngôn, bản thân còn tưởng là trời sập cậu cũng không mất yên tâm cơ, nhiều phần là vì chưng cảm rượu cồn đúng không? Lần này anh trai trái thật rất dụng tâm.” trần Mộng Dao vỗ vỗ bẫy vai Ôn Ngôn: “Theo mình thấy, cậu và Mục Đình Sâm đông đảo như thế, vào nóng ngoài lạnh, mặt kế bên nhìn qua lạnh giá mà thôi.Tiểu Ngôn, cậu cảm cồn đúng không? ngày hôm qua mình cũng bắt đầu biết, cái kia ngũ quỷ Kính thiếu hụt Khanh cơ đến mình cũng giấu che diếm, thời điểm mình biết cũng suýt nữa nhịn không được, may mà không nói mang đến cậu.Kích mê thích không?” Ôn Ngôn bị những cô ấy nói tất cả chút xấu hổ: “Các cậu chớ trêu mình, chỉ với mình…..Vội vàng không kịp chuẩn bị, đổi.thành ai cũng có thể bởi thế mà? bản thân còn tưởng là đó là hôn lễ của từ bỏ Dương Dương và Đường Xán, mọi người vậy cơ mà đồng tâm đậy mình, loại chuyện này còn hoàn toàn có thể giấu xuất sắc như vậy, mình thật sự phục rồi.” Đáy đôi mắt Khúc Thanh Ca tồn tại chút cô đơn, trước khi cô ấy với Diệp Quân Tước kết giao phô trương cũng ko nhỏ, chỉ nhớ tiếc là, giữa bầy họ không phải là lấy cơ sở tình cảm, chỉ là thông gia yêu quý nghiệp, phô trương cái gì rồi cũng đều là để cho những người khác nhìn.Mỗi lần nhìn thấy Kính thiếu Khanh cùng Tràn Mộng Dao, còn tồn tại Ôn Ngôn với Mục Đình Sâm, cô ấy đều thấy mình là người xấu số nhất, cho tới hôm nay, Diệp Quân tước cũng trước đó chưa từng thể hiện nay ý yêu thương gì cùng với cô ấy, nều không tồn tại con gái, bao gồm lẽ lũ họ cũng đã không thẻ ở thông thường nữa rồi.“Thanh Ca, Nhuế Nhuế có đến không?” các giọng nói của Ôn Ngôn kéo lưu ý đến của Khúc Thanh Ca trở lại, cô ấy cười nói: “Không với đến, nó tinh nghịch rất, mê thích chạy bốn phía, quá nhiều người mình không trông được nó, liền để nó nghỉ ngơi lại nhà.Tiểu Đoàn Tử thiệt ngoan nha, còn biết đưa nhẫn.” Nghĩ mang đến Tiểu Đoàn Tử, Ôn ngôn ngữ đáy lòng tự hào, thật bất ngờ đưa nhẫn cưới lại là tiểu Đoàn Tử, trước đó cậu ma lanh còn vẫn tức giận với cô cơ.Trần Mộng Dao với thai cũng một ít cũng không lười nhác, nghe thấy pháo hoa phía bên ngoài còn đã nở rộ, cô ấy bao gồm chút ngo ngoe ước ao động: “Mình hy vọng xem pháo hoa, những cậu vẫn muốn cùng đi không? Nghe thiếu thốn Khanh nói màn pháo hoa phía sau là màn pháo hoa đẹp mắt nhát, còn thả một thời gian nữa.” Ôn Ngôn lắc đầu: “Mang giày cao gót đứng thời gian dài chân đau, bản thân nghỉ một lát, một thời điểm nữa còn phải ra bên ngoài gii diện, cậu bỏ qua mất cho bản thân đi, trường hợp sớm biết mình new là nhân thứ chính, mình cũng có thể có tâm lý chuẩn bị tốt… Cậu với Thanh Ca đi đi.” trằn Mộng Dao kéo tay Khúc Thanh Ca ko kịp đợi mà đi ra ngoài, Ôn Ngôn thấy không có ai, ngay tức thì cởi giầy cao gót ra, ngón chân vừa nãy đứng lâu sẽ hơi đỏ lên, gót giày này đẹp mắt hơn giày cao gót bình thường cô đi, bắt mắt cũng nên trả chiếc giá thật lớn.Đột nhiên, có người đẩy cửa ngõ đi vào, cô bồn chồn muốn đi giày, coi thấy là Mục Đình Sâm, cô thanh thanh thở ra: “Anh không ở phía bên ngoài tiếp khách đi, vào chỗ này làm gì? Em nghỉ một ít rồi ra ngay.” Anh đi thẳng đến trước gót chân cô rồi ngồi xuống, nâng chân của cô ấy lên vơi xoa xoa: “Có đề xuất là giày hơi nhỏ tuổi không? Anh nhớ rằng em đi số này cơ mà nhỉ…” Cô rất có thể ngửi được hương thơm rượu trên bạn anh, đang đoán trước được là anh uống vượt nhiều, néu không hoàn hảo sẽ không làm cho chuyện thân thiện như thế, cô gồm chút không yêu thích ứng, ý muốn rút chân về, bất ngờ bị anh ráng chặt: “Đừng nhúc nhích, anh góp em xoa xoa.” Nói thiệt cô thấy bắt an, anh là fan mắc bệnh dịch thích thật sạch sẽ như vậy, cô chiêm bao cũng không là là có ngày anh đã xoa chân góp cô, đo đắn ngày mai sau thời điểm tỉnh rượu anh gồm thấy khó chịu không? *Anh uống những rồi đúng không?” Cô hỏi thăm dò.Anh giương ánh mắt cô một chút: “Không uống bao lâu, còn tỉnh apple mà.Chân thiếu nữ của mình, đụng một ít thì đang sao? nếu như em thấy đi giày thực sự không thỏa mái, chút nữa cũng không cần ra ngoài, ở vị trí này sống đi, kết thúc bọn họ cùng về nhà. Anh sẽ để chú Lâm bố trí mang đồ gia dụng về Mục trạch rồi, toàn bộ đều dọn dẹp thỏa xứng đáng rồi, không buộc phải về tòa nhà bên cơ nữa.” Vậy là dọn đơn vị rồi? lúc cô đi ra bên ngoài căn bạn dạng không nghĩ về đến lúc trở về là về Mục trạch, anh đúng là cái gì cũng dự định tốt, thu xếp cho cô thật rõ ràng.Một bên khác, sau thời điểm Trần Mộng Dao và Khúc Thanh Ca xem một hồi pháo hoa, Khúc Thanh Ca nhớ tới muốn đi tìm anh trai của cô ấy.Lần nàyngười Khúc gia cũng tới, bất kể nói núm nào, cũng coi như là 1 trong cổ đông của Mục thị, buộc phải tới một chuyến.Bình thường tín đồ nhà bà bầu đẻ nghỉ ngơi Hải Thành, cô 1 mình ở Đế Đô, cũng khó chạm chán được tín đồ nhà.Trần Mộng Dao cảm thấy tại một mình không tồn tại gì thú vị, liền đề nghị: “Mình đi chung với cậu đi, chút nữa bọn mình đổi nơi khác đón, ở chỗ này nhiều tín đồ quá, ríu ra ríu rít, rầm rĩ lắm.” Khúc Thanh Ca không từ chối, sở hữu theo trằn Mộng Dao đi lên phòng tiếp khác của tầng nhì du thuyền, sau thời điểm hỏi thăm mấy người ở đó, new hỏi được khu vực anh cô ấy đang đứng.Vừa bắt đầu đi đến lan can liền đụng phải bạn đối diện.Khúc Thanh Ca nhận thấy anh trai Khúc Thanh Niên, rất thân thiết tiền lên ôm: “Anh!” Khúc Thanh Niên vẻ ngoài soái khí, chú ý rất nhuần nhuyễn ổn trọng, lớn hơn Khúc Thanh Ca bảy tám tuổi, anh ấy cười nhàn nhạt ôm lại: “Thanh Ca, sao em lại giống như hồi nhỏ tuổi thế? Đã lấy ông chồng sinh bé rồi, đừng thân thương với anh như vậy.”.