Chắc hẳn, với hầu như người lưu ý đến nhiếp ảnh, độc nhất là nhiếp ảnh thời chiến đã không khi nào quên bức hình ảnh nổi tiếng mang tên “Nụ cười chiến thắng dưới tâm thành cổ Quảng Trị” của nhiếp ảnh gia Đoàn Công Tính.

*

Sau bao nhiêu năm, ông Lê Xuân Chinh vẫn giữ cho mình thú vui như một phương pháp tiếp thêm niềm tin, sức khỏe cho gia đình, số đông vượt qua nặng nề khăn, bệnh dịch tật. (Trong ảnh: Ông Lê Xuân Chinh (người bên trái) trong một lượt được chỉ đạo tỉnh Điện Biên mang đến thăm, cồn viên.)


Chúng tôi tự cho rằng mình may mắn lúc trong một chuyến công tác làm việc đã được tới thăm gia đình với trò chuyện với ông Lê Xuân Chinh - nhân vật chính trong bức ảnh nổi tiếng “Nụ cười chiến thắng dưới thành tâm cổ Quảng Trị”, tại ngôi nhà nhỏ nơi ông với vợ, con sinh sống ở đội 4A, làng Thanh Yên, huyện Điện Biên (tỉnh Điện Biên). Bên ấm trà nóng, bằng những hồi tưởng còn vẹn nguyên như thước phim tảo chậm, người quân nhân già đưa công ty chúng tôi trở lại những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Bạn đang xem: Sống lại nhờ

Ngày ấy - khi miền phái mạnh vẫn ngập trong bom đạn, tại quê hương Hưng Hà (Thái Bình), chàng bạn trẻ Lê Xuân Chinh ở loại tuổi “bẻ gẫy sừng trâu” đã xung phong ra chiến trường. Sau đó, chiến sĩ Lê Xuân Chinh trở thành lính tin tức của Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B, gia nhập chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Ông nói: đơn vị tôi ba đời độc đinh. Bố tôi là nhỏ một, ông mất lúc tôi còn rất nhỏ, đến đời tôi cũng bao gồm duy nhất một nhỏ trai. Khi ra trận, tôi nghĩ, đã đi thì “chết xanh cỏ - sống đỏ ngực” chứ ko bao giờ đào ngũ... Nhiều người bảo, nhỏ một sao không lo ngại giữ hương hỏa, nhưng nước cơ mà mất thì làm cái gi còn hương hỏa mà giữ... Thế là tôi lên đường. Chiến tranh ác liệt. Xóm tôi bao gồm hai người tên Chinh cùng đi lính nên những lúc có tin quyết tử là cả hai nhà cùng khóc. Vào một lần bị thương, tôi gặp một anh bạn ở thôn bên, nhì thằng bảo với nhau nếu về được thì nhắn với gia đình là người còn lại tết về. Thế là tết ko thấy đâu gia đình lại đoán già đoán non rồi khóc. Kỳ thực thì chiến tranh đâu biết ngày tháng nào nhưng kể...

Sẽ là thiếu sót hết sức nếu nói về ông nhưng không nói đến bức ảnh nổi tiếng “Nụ cười chiến thắng dưới thành tâm cổ Quảng Trị”. Bức ảnh cơ mà nhiếp ảnh gia Đoàn Công Tính đã bỏ qua mọi lời can ngăn để ra tận chiến trường thực hiện. Nó là bức ảnh cho thấy sức sống, chiến đấu mãnh liệt của những người quân nhân Cụ Hồ. Giữa bom đạn chiến tranh, vào cái không khí còn mịt mù đổ nát, những người bộ đội vẫn sống, vẫn chiến đấu thật kiên cường. Nụ cười rạng ngời của người lính trong form cảnh ấy đã nói lên tất cả.

Trước câu hỏi của bọn chúng tôi: Thế còn về bức ảnh “Nụ cười chiến thắng dưới tâm thành cổ Quảng trị”? Vẫn nụ cười tươi như ngày nào, nhấp chén trà, ông nói: dịp ấy, công ty chúng tôi ngồi vừa vệ sinh súng vừa trò chuyện. Gồm anh công ty báo đi qua thấy rồi bảo cả mấy bạn bè cùng chụp ảnh. Trước khi quân ta chủ yếu thức rút khỏi Thành cổ khoảng 1 tuần tôi bị thương nặng cùng được chuyển về tuyến sau điều trị. Năm 1974, do không hề đủ sức khỏe để chiến đấu, đơn vị giải quyết đến tôi nghỉ an dưỡng rồi ra quân...

Đã gồm không biết từng nào người, bao nhiêu đoàn khách đến tham quan lặng nhìn. đến đến một ngày cuối năm 2002, một đồng hương đến thăm bảo tàng và nhận ra ông. Thế là sau 30 năm kết thúc chiến tranh, hành trình đi tra cứu lại “nụ cười” vào bức ảnh lịch sử ấy mới được thực hiện với sự gia nhập của cả tác giả Đoàn Công Tính, Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị với đồng đội ông. Sau này, ông được đồng đội đưa về thăm lại chiến trường xưa, được giúp đỡ nhiều về cả vật chất lẫn tinh thần... Sự đon đả sẻ phân chia đó, đã giúp ông bớt đi những nhọc nhằn chìm nổi của cuộc sống sau này...

Chẳng là suốt 30 năm ấy, trong khi hàng triệu người đến với Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị vẫn nghĩ người lính tất cả nụ cười chiến thắng ấy đã quyết tử thì ở quê nhà, thương binh Lê Xuân Chinh vẫn sống. Ông xây dựng gia đình và sinh được 3 người con (2 gái, 1 trai).

Vợ ông Chinh trung tâm sự: Tôi chẳng muốn lên Điện Biên đâu, xa xôi phương pháp trở lắm, ngày ấy đường đi mất mấy ngày trời ròng rã... Nhưng ông ấy đau ốm triền miên, ngày tôi tất cả mang đứa thứ hai đến mon thứ 7 vẫn còn cõng chồng đi cấp cứu. Nghe người ta bảo lên đây khí hậu sẽ đỡ bệnh hơn, rồi ông ấy lên một thời gian thấy cũng khỏe... Thành thử vày thương chồng cơ mà đánh đùm rúm nhau đi.

Xem thêm:

Nhưng rồi, bệnh của ông cũng chỉ đỡ được một phần. Sức khỏe không tốt, cộng với di chuyển nhiều lần nên đời sống gia đình gặp rất nhiều cực nhọc khăn. Giấy tờ chứng minh thương binh cũng mất vào những lần di chuyển đề xuất suốt 30 năm ông không có tác dụng được thủ tục hưởng chủ yếu sách...

Sau khi đồng đội gặp nhau, ông đã làm cho được thủ tục chứng nhận thương binh; năm 2004 được Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 tặng căn nhà bố gian; nhiều đồng đội thân thiện giúp đỡ. Nhưng thật không may là khi ông đi khám sức khỏe mới biết mình bị nhiễm chất độc domain authority cam/Điôxin.

Nhắc đến gia đình, ông nén tiếng thở dài: Cậu đàn ông bị di chứng buộc phải đứa cháu nội duy nhất cũng bị ảnh hưởng... Thời gian đầu cả công ty buồn lắm. Nhất là khi cháu nội được 7 tháng nhưng mà chưa thể lẫy, bò... Nhưng cũng ko thể buồn mãi được, đồng đội mình nhiều người còn thiệt thòi hơn... Tuy không nói ra, song shop chúng tôi hiểu, chẳng người làm phụ vương nào không thắt lòng lúc nhìn bé cháu mình đau ốm, nhất lại là ở trong hoàn cảnh trớ trêu của gia đình ông. Bệnh tật của bản thân gồm thể không là gì, nhưng tương lai của người nam nhi và cháu nội duy nhất thì ông luôn canh cánh suy tư.Rồi cũng bởi hoàn cảnh nhiều éo le, đầu năm 2017, thông qua người quen giới thiệu, ông cùng vợ đã trở về quê hương tỉnh thái bình và làm cho việc cho một doanh nghiệp dệt may xuất khẩu tại làng Phương La, xã Thái Phương, huyện Hưng Hà. Sức khỏe yếu, các cụ được doanh nghiệp tạo điều kiện cho làm công việc nhặt cỏ, chuẩn y trụ sở làm việc, cũng túc tắc giải khuây tuổi già và sở hữu lại mang lại ông bà khoản thu nhập vài triệu đồng mỗi tháng. Ko hẳn do “miếng cơm manh áo” mà lại ông về lại quê hương đi làm chỉ bởi suy nghĩ: bản thân già rồi, nhưng vẫn còn chút sức khỏe bắt buộc chỉ muốn tất cả một khoản “dắt lưng” mang đến bà ấy về già, nhỡ ốm đau, bệnh tật... Còn tôi đã bao gồm chế độ nhà nước lo rồi. Hơn nữa, cuối đời cũng chỉ muốn một lần về lại quê hương mang đến thỏa nỗi lòng... Shop chúng tôi được biết, vào những mon ngày ở quê, ông vẫn kết nối với bạn bè, đồng đội. Những người quân nhân như những ông, trở về với đời thường mỗi người một trả cảnh, câu chuyện cuộc đời; không có gì giúp đỡ nhau nhiều, chỉ là vài tía lời hỏi thăm, động viên, an ủi, nhưng nó thật quý giá.

Nhắc đến đồng đội, ông Chinh phấn chấn hơn hẳn, ông kể cho cửa hàng chúng tôi nghe, trong một dịp giữa năm 2018, ông đã được gặp lại đồng đội khắp cả nước, một thời thuộc ông sống, chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị. Khỏi phải nói, cảm xúc vui - buồn đan xen, tiếp nối, ông bảo: Tôi thật sự bất ngờ cùng phấn khởi khi chứng kiến sự gắng đổi vượt bậc của mảnh đất Quảng Trị ngày nào. Nhưng rồi lại chợt xúc động rơi nước mắt lúc đến thắp hương mang đến những người đồng đội đã không may mắn nhưng mà vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Gặp lại đồng đội, mặc dù người còn - người mất, tôi như được trở về những ngày tháng hào hùng, trở về với những kỷ niệm không bao giờ quên. Đó mãi là ngọn lửa, là nguồn sống vào tôi không bao giờ tắt. Tôi thấy bản thân đã là may mắn hơn nhiều đồng đội rồi, được hưởng chế độ chủ yếu sách, tất cả những 2 quê hương luôn sẵn sàng bao bọc, chở che và mong mỏi ước được trở lại chiến trường thăm đồng đội cũng đã thực hiện được rồi...

Hình ảnh, lời nói của ông vào khoảng thời gian ngắn ngủi gặp mặt, trò chuyện cứ neo mãi trong tim chúng tôi. Vẫn nụ cười chiến thắng của ngày ấy, nhưng bây giờ ông còn cho chúng tôi thấy mình đã ko chỉ vượt qua chiến tranh ác liệt... Điều ông luôn luôn muốn cùng đã với lại mang lại những người đối diện còn hơn cả nụ cười, đó là sự lạc quan, niềm tin vào cuộc sống cùng những điều tốt đẹp ở ngày mai.

Thấm thoắt đã 45 năm sau ngày hè đỏ lửa 1972 - thời gian lặng lẽ trôi đi, kể từ buổi ông và những đồng đội tình cờ trở thành nhân vật mang lại bức ảnh có một không hai. Lúc này nhắc lại kỷ niệm xưa, cựu chiến binh Lê Xuân Chinh ngậm ngùi lúc không biết những người cùng chụp ảnh với mình giờ ở đâu với ai còn ai mất? Từ cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc, Lê Xuân Chinh cùng đồng đội “bước” vào bức ảnh nổi tiếng. Rồi lại từ bức ảnh nổi tiếng, ông trở về cuộc sống của một thương binh thời hậu chiến tranh, sau thời điểm đã đi qua những chiến trường khốc liệt, vào đó có ngày hè đỏ lửa dưới thực tâm cổ Quảng Trị kiêu hùng.

Thế hệ Lê Xuân Chinh là thế hệ của những người “nước còn giặc, còn đi đánh giặc”, những anh lâu dài là tấm gương cổ vũ đến lòng yêu nước, mang lại tinh thần xả thân vày độc lập, tự vì chưng của dân tộc...

Mai Thủy - Hải Yến

(Báo Điện Biên Phủ)(Tác phẩm dự thi viết về đề tài người tỉnh thái bình - đất Thái Bình)