(Dân trí) – chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi nhức nó vướng lại biết đến lúc nào mới nguôi ngoai. Cuộc chiến tranh đã khiến những tình ái ở tuổi trăng tròn phải ly biệt với khoảng cách dài vô định. Với rồi một ngày, chúng ta lại được trở trở về bên cạnh nhau trong sự sung sướng vỡ òa…


Mảnh ghép từ nhì số phận

Những ngày tháng bốn lịch sử, công ty chúng tôi có lúc về thôn Tam Đa, xã Quảng Lưu, huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) và nghe mẩu chuyện tình đầy cảm động của bà Nguyễn Thị Nghĩa và ông Đậu Xuân Sơn.

Bạn đang xem: Những câu nói hay nhất về tình yêu chung thủy càng đọc càng thấm

Trò chuyện cùng bọn chúng tôi, ông sơn kể, ông sinh ra trên một vùng quê nghèo ở Quảng Bình, gia đạo thuộc diện cực nhọc khăn bậc nhất thời bấy giờ, bà bầu mất khi ông còn vô cùng nhỏ, phụ vương bị mù nhì mắt bởi vì bom đạn. Chỉ mới là cậu bé bỏng 8 tuổi nhưng Sơn đã phải đi “ăn nhờ ở đậu” nhà hàng quán ăn xóm, lên 10 tuổi đã phải dắt thân phụ mù long dong khắp nơi kiếm cái ăn uống qua ngày.

Đến năm sơn 16 tuổi, người cha cũng từ trần vì căn bệnh tật. Sinh sống cảnh vào chiến tranh, lại không còn cha, không nhà, không nơi nương tựa, yêu quý cảnh cậu bé xíu côi cút, có bà sống thuộc làng thương hiệu là Phan Thị Hạnh nhận Sơn làm nhỏ nuôi. Đến tuổi cứng cáp Sơn đưa ra quyết định tìm rước một người các bạn khác giới để dìu dắt nhau trên bước đường đời. Dẫu vậy trớ trêu thay, vẻ ngoài bảnh bao, tuấn tú của đánh cũng chẳng đủ nhằm anh chinh phục được cô bé bỏng nào mặc dù là xấu xí độc nhất làng, vị gia cảnh Sơn quá bĩ cực.

Sơn tình nguyện tham gia vào quân ngũ tấn công giặc ở mặt trận Vĩnh Linh (Quảng Trị), với trong một lượt về phép thăm quê, sơn tình cờ chạm mặt cô gái Nguyễn Thị Nghĩa, fan cùng thôn. Thời đó ai cũng biết Nghĩa là một trong những cô y sĩ của căn bệnh xá, thông minh, lanh lợi và gồm chút nhan sắc. Dẫu vậy trái lại cô cũng đều có hoàn cảnh không khác gì tô là bao. Năm lên 2 tuổi, Nghĩa sẽ mồ côi cả phụ thân lẫn mẹ, sau những năm ở nhờ, vốn tính đắm say học hỏi, cô đã tham gia vào lớp “Bình dân học vụ” để học chữ, sau được hợp tác ký kết xã thời đó cử tới trường thêm lớp Quân y rồi trở về ship hàng tại bệnh xá địa phương.


*

Mảnh ghép trường đoản cú hai số trời éo le vẫn viết nên mẩu truyện tình đầy cảm động

Cùng cảnh ngộ, họ đồng cảm và mỗi một khi xa nhau đôi bạn trẻ thường xuyên chia sẽ đầy đủ tâm tư, cảm xúc với nhau qua thư từ. Cảm tình ấy cứ ngày một sâu đậm, cùng rồi vấn đề gì đến sau cùng nó cũng đến. Đó là vào thời điểm tháng 10/1959, một ăn hỏi nhỏ được tổ chức trước sự việc chứng loài kiến của số không nhiều thân thích cùng hàng xóm. Sau khoảng thời gian ngắn ngủi sống mặt nhau, tô lại trở về 1-1 vị, nhằm lại đa số giọt nước mắt chongười vợ trẻ. Nhưng lại sống cảnh thời chiến có lẻ chừng đó thời hạn cũng mang đến cho họ những hạnh phú.

Ngày trở về đơn vị, tô được tiếp nhận vào Đảng và phải kết thúc sứ mệnh lịch sử vẻ vang như bao bạn lính chiến khác, hiếm khi được về phép thăm gia đình. Chiến tranh ra mắt ngày càng ác liệt, Sơn thuộc đồng đội bắt buộc hành quân vào mặt trận Miền Nam, đóng góp quân tại tỉnh Phú Yên. Trong một đợt đang trên tuyến đường hành quân thì cả Trung đoàn của đánh bị quân địch tập kích, vào lúcgiao tranhác liệt, cả trung đoàn đã phải di tản mỗi cá nhân một nơi, nhiều người dân bị yêu đương nặng, cùng số hi sinh cũng khá lớn.

Người vợ chết lặng khi dìm “Giấy báo tử” của chồng

Chiến tranh thì chẳng ai biết trước được điều gì, chúng ta chỉ mong muốn nơi mặt trận ác liệt ấy, những người thân của bản thân mình được bình an, trẻ trung và tràn đầy năng lượng và về bên với mái ấm gia đình khi tự do lập lại.

Bà Nghĩa cũng vậy, đêm ngày bà luôn luôn miệt mài với các bước cứu chữa những bệnh nhân tại căn bệnh xá, nay là Trạm y tế xã Quảng Lưu, cơ mà không giờ phút làm sao bà thôi ngoài nghĩ về bạn chồng, làm gì hay đi đâu, chạm chán ai bà cũng hỏi tin tức về chồng. Bà mong được gặp mặt chồng để thông báo cho ông chồng rằng ông chuẩn bị được làmcha đứa trẻ. Phần ông Sơn, tính từ lúc ngày cưới, ông chỉ được về phép đúng 3 lần, lần cuối 2 bà xã chồng chạm chán nhau là trong tháng 10/1964. Sau khoảng thời hạn ngắn ngủi về phép, ông tô lại vội vàng trở vào đơn vị chức năng để kịp điểm quân.

Thời gian này, những bức thư của bà Nghĩa được gởi đi mà không tồn tại lấy một sự phúc âm nào, bởi lúc ấy Trung đoàn của ông Sơn sẽ hành quân vào mặt trận Miền Nam. Với cũng trong thời hạn này, bà Nghĩa nghe tin đơn vị của ông chồng bị địch tập kích, bộ đội ta yêu mến vong hết sức nhiều, lòng bà không khỏi xôn xao, lo lắng. Sinh sống chỉ chờ hy vọng một chút hi vọng từ chiến trường miềnNam, vị trí người ông xã đang xóm thân để bảo đảm Tổ quốc, nhưng lại mấy tháng trôi đi, ông sơn vẫn “bặt vô âm tín”.

Cho mang lại một ngày đầu tháng 4/1965, bà nhận thấy “Giấy báo tử” từ đơn vị chức năng của ông Sơn gởi về. Nhắc tới đây, trong cổ họng bà như nghẹn lại: “Ngày đó, tui đang thao tác làm việc ở xung quanh trạm xá, nghe tin gồm chú lính về hỏi thăm nhà tui, vào đầu tui cứ đinh ninh là ông đơn vị tui về, nhưng khi về tới nhà bắt đầu biết được đó là anh Sang ngơi nghỉ cùng đơn vị chức năng với chồng. Còn chưa kịp hỏi han đưa ra thì anh ấy nói là thủ trưởng Sơn hy sinh rồi chị ạ. Khi nớ (đó) tui nghe tin như sét tấn công ngang tai, hoài nghi vào hồ hết gì mình vẫn nghe nữa, tôi ngất lịm đi và đo đắn chi nữa”.


*

Giữa khói đạn cuộc chiến tranh khốc liệt, bà Nghĩa như chết lặng khi cảm nhận giấy báo tử của chồng (Ảnh: bốn liệu chiến tranh)

Kể mang lại đây, nước đôi mắt bà đằm đìa chảy lâu năm trên đôi gò má hao gầy. Mẩu chuyện đã xẩy ra hàng chục năm trời, tuy thế khi nói lại, fan kể và người nghe phần nhiều có xúc cảm như chuyện new ngày trong ngày hôm qua vậy. Từng mảng kí ức, từng mẫu hồi tưởng cứ ùa về làm cho mẩu chuyện cứ hiện thị rõ mồn một từng đưa ra tiết. Biết tin ông xã hi sinh, chắc rằng không chỉ riêng biệt bà mà bất kể người người mẹ người vợ nào cũng đều nhức lòng mang lại tuyệt vọng.

Giá mà hoàn toàn có thể bà chỉ mong muốn chết thuộc chồng, nhưng nhờ sự động viên an ủi của không ít người thân, đồng nghiệp cùng cũng bởi vì đứa bé trong bụng nhưng mà bà lại sở hữu nghị lực ráng gượng để sống tiếp. Cuộc sống thường ngày của bà lại với theo một nỗi buồn, một sự bế tắc tràn trề, nó như gang nặng, cứ oằn lên người bà thời buổi này qua ngày khác.

Xem thêm: 100+ Mẫu Hình Xăm Nhật Cổ Ở Tay Ý Tưởng Trong 2022, 900+ Nhật Cổ Kín Tay Ý Tưởng Trong 2022

Và mang lại tháng 8/1965,bà sinh được một cậu bé trai kháu khỉnh, cậu chính là niềm an ủi lớn nhất của bà. Bà đặt tên nhỏ là Thủy, nhằm mục đích nhắc nhở phiên bản thân dù có khốn khó, khổ sở thì vẫn sẽ phổ biến thủy cùng với tình yêu mà ông sẽ từng giành cho bà.

Thời gian cứ trôi, bà vẫn sống lặng lẽ lặng lẽ ship hàng bệnh nhân, thuộc với chính là niềm hi vọng rồi tất cả ngày ck bà vẫn trở về. Vào làng, nhiều người bầy ông thấu hiểu với số trời của bà, vẫn một vài người mạnh dạn đến hỏi bà có tác dụng vợ, nhưng tất cả đều bị không đồng ý bởi một ý kiến “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”.Dùrất cô đơn, vẫn mong mỏi có điểm tựa cho mình sút khổ, cho con mình to lên cũng có thân phụ nhưng lòng bà lúc nào thì cũng tràn trề hy vọng, không còn chiến tranh ông xã sẽ về.

Còn về phần ông, sau cuộc tập kích của địch, ông suôn sẻ thoát chết nhờ việc chi viện đúng lúc của trung đoàn. Hết tiến quân từ chỗ này qua vị trí khác, trải qua không biết từng nào cánh rừng, lội lưỡng lự bao nhỏ suối, chỉ biết ko ngày làm sao là ko đánh, ko ngày làm sao là không hứng mọi trận mưa bom, bão đạn.

Cổ tích giữa đời thường

Cho tới năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông được đơn vị cử ra hà nội thủ đô để cắt cử công tác. Trên đường ra Bắc, ông ké thăm nhà, trong lòng ông cứ rạo rực, xôn xao muốn cho chuyến tàu chạy thật nhanh đưa ông về với mảnh đất nền Quảng Bình thân yêu.

Gặp bọn chúng tôi, ông Sơn bồi hồi kể lại: “Ngày ấy, mặt trận miềnNam tiến công nhau khốc liệt lắm, tui thì rất nhớ nhà, lưu giữ vợ. Chỉ mong sao được một ngày nghỉ ngơi ngơi nhằm biên thư về nhà. Mà lại mà giặc nó tất cả chobộđội Việt Nammột ngày được thanh nhàn đâu, nhiều khi tui cũng ráng tìm phương pháp để liên lạc về công ty nhưng chiến tranh như thế, con đường dây liên lạc Bắc - nam bị đứt quãng nên không tồn tại cách làm sao khác, chỉ biết đại chiến hết mình ý muốn được sơm độc lập trở về với mái ấm gia đình thôi”.

Sau hơn 10 năm xa quê, chiến tranh kết thúc, chắc hẳn rằng quê mùi hương phần làm sao đã có những đổi thay. Dịp về cho nhà, ông bắt gặp 4 đứa trẻ bé dại chừng 10 tuổi đang đùa trò bắn súng cao su, ông không còn biết một trong 4 cậu nhỏ bé đó là đàn ông của mình. Ông dìu dịu hỏi nhỏ dại một đưa nhỏ nhắn gầy gò, black nhẻm: “Ba chị em cháu đâu sao lại để tí hon như thế? Thằng bé nhỏ trả lời, tía cháu quốc bộ đội, bà mẹ cháu đi họp bên dưới huyện, còn mệ nội (bà nội) con cháu ở trong bếp”.

Ông nghe thế thiếu hiểu biết thực hỏng câu chuyện như vậy nào, nhưng tình phụ tử như mách nói rằng đây làcon trai của ông. Chú ý kỹ, nó bao gồm cặp mắt giống như bà,đen cùng buồn. Ông cấp vàng đi vào nhà, thời điểm đó người chị em nuôi của ông là bà Phan Thị Hạnh vẫn ở bên dưới bếp. Ông lễ phép chào: “Thưa mạ (mẹ), nhỏ về rồi! bà cụ quay trở về hỏi: nhỏ là thằng mô, cỗ đội tại đây nhiều lắm, mạ phân vân chú mô lại chú mô cả?”.

Nghe cho tới đây, cổ họng ông đắng nghẹn ko thốt thành lời: “Con là thằng Sơn phía trên mạ ơi, thằng tô có bà xã tên Nghĩa đây mạ”. Mẹ ông giật mình chú ý kỹ rồi 2 người mẹ con ông òa khóc trong thú vui sướng, cực độ hạnh phúc. “Không nên con bị tiêu diệt rồi sao, sao giờ bắt đầu trở về, gồm thật là con không, tất cả thật là thằng đánh không?”.


*

Câu chuyện tình thủy chung son sắt của ông Sơn với bà Nghĩa như một mẩu chuyện cổ tích giữa đời thường xuyên vậy

Cậu đàn ông nãy giờ đứng kế bên của nghe tổng thể câu chuyện cũng chạy mang đến ôm ba rồi òa khóc nức nở. Cả 3 người cứ ôm chặt lấy nhau mà không muốn buông tay nhau. Tính đến chiều, bà Nghĩa đi họp về, vừa vào cho tới nhà, quan sát thấy ông xã đang chơi đùa với cậu nam nhi bà thật không tin và mắt mình nữa, cứ như 1 giấc mơ mà lại không bao giờ bà ý muốn nó trở thành mất. Bà thẫn thờ chú ý 2 phụ vương con ôm nhau, cứ cố kỉnh nước đôi mắt tự lăn dàikhông hay, cho tới khi cậu nam nhi reo lên. A…! bà mẹ về.

Cả gia đình được đoàn tụ, dân làng cho chúc mừng, chúng ta thì thầm bàn tán nhau về sự việc chung thủy của bà, về sự trở về an ninh của ông, về sự kỳ diệu như chuyện cổ tích thân đời thường. Có lẽ rằng không từ nào để biểu đạt cảm xúc của họ. Một câu chuyện với một xong có hậu mà tín đồ ta hay chỉ thấy trên phim ảnh. Mất nhau mới biết quý nhau, họ bao gồm thêm 2 cô con gái xinh xắn khắc tên là Ngân với Nga nhằm mục đích để nhắc tới tình yêu thương và hạnh phúc như một nhạc điệu tuyệt vời.

Chiến tranh là 1 nỗi đau,xé náttâm hồn và trái tim của hàng triệu người dân ViệtNamthành đông đảo mảnh đời xứng đáng thương. Chũm nhưng, từ hầu hết mảnh đời ấy, họ đang biết tìm tới nhau, phụ thuộc vào nhau để cùng cả nhà sống hạnh phúc, cùng mọi người trong nhà đẩy lùi chiến tranh tàn khốc ngự trị hàng ngàn năm trên sơn hà mình.